Chương 4: (Vô Đề)

[Ký chủ đừng mà! Nam chính là cột trụ của thế giới này, nếu anh ta chết rồi, thì thế giới này sẽ bị xé thành mảnh nhỏ như giấy vậy!]

[Cảnh cáo! Cảnh cáo! Giám sát thấy ký chủ có sát ý mãnh liệt!]

Hệ thống che miệng: [Ặc…]

Đau đớn to lớn sinh ra do dòng điện mạnh chạy qua cơ thể khiến nụ cười của Giang Dữ Mặc càng thêm tươi, máu trên mặt còn chưa lau khô, cậu lúc này trông như một kẻ giết người khiến người ta sợ hãi.

Ngay cả như vậy, cậu vẫn như cũ thẳng eo lưng, ánh mắt chính xác dừng trên người người đàn ông.

Cố Ngu hiển nhiên vừa đi xuống từ tiệc rượu, một thân tây trang cắt may vừa người thể hiện rõ dáng người ưu việt của anh.

Vai lưng dày rộng eo lại rất hẹp, dáng người cao dài, trên quần tây không có một chút nếp nhăn, ống quần bao trọn lấy đôi chân thon chắc thon dài, lúc đi lại mơ hồ nhìn thấy hình dáng cơ bắp săn chắc mượt mà.

Diện mạo của Cố Ngu là loại hình tuấn tú cao quý lạnh lùng, nhưng thần thái quân tử đoan chính của anh hòa tan vẻ lạnh nhạt, thoáng nhìn trông người này rất dễ chung đụng.

Cố Ngu mày khẽ nhíu không dấu vết rồi nhanh chóng giãn ra, anh vẫy tay với em gái lẽo đẽo đi theo phía sau Giang Dữ Mặc: "Du Du, lại đây."

Cố Du Du có chút không vui, nhưng mới trở lại nhà họ Cố mấy ngày, cô đã biết ở nhà họ Cố hiện giờ là anh hai định đoạt.

Lời của anh cô không dám không nghe, mỗi bước một quay đầu đi đến bên cạnh Cố Ngu.

"Du Du," Ánh mắt Cố Ngu lướt qua trên người mấy kẻ côn đồ đang bất tỉnh, lo lắng đánh giá Cố Du Du trên dưới: "Em bị thương không?"

Cố Du Du lắc đầu: "Không có."

Cô nhìn về Giang Dữ Mặc ngoài vài bước, đôi mắt sáng như sao mai: "Anh hai! Là anh ấy đã cứu em!"

Cố Ngu dường như lúc này mới chú ý đến Giang Dữ Mặc, một đôi mắt trầm tĩnh như biển rộng sâu không lường được, dòng chảy ngầm đang dần thành, sâu thẳm kín đáo.

"Cảm ơn cậu đã cứu Du Du."

Cố Ngu cong khóe môi, khi cười rộ lên ngũ quan tuấn tú càng thêm khiến người ta không dám nhìn trực diện: "Du Du là người thân quan trọng của tôi! May mà em ấy không có việc gì. Cảm ơn cậu đã cứu em ấy, đây là thù lao."

Đau đớn do dòng điện giật mạnh mẽ lưu lại khe xương cùng đau đớn như trái tim bị kim đâm khiến Giang Dữ Mặc bình tĩnh lại, tầm mắt cậu mấy lần đảo qua cổ Cố Ngu một cách không dấu vết.

Trong lòng thì nghĩ làm sao để cắt đứt cổ anh, trên mặt lại cười rất đúng mức.

"Tôi cũng cảm thấy may mắn," Giang Dữ Mặc như không thấy tờ chi phiếu trước mặt, cậu dùng tay áo áo khoác lau máu trên mặt: "Nếu như tôi đến chậm một chút, vậy hậu quả thật đúng là không dám tưởng tượng."

Hệ thống: Rõ ràng là bị mấy tên côn đồ đó mắng mới quyết định ra tay…

Hai người rõ ràng đều đang cười, nhưng Cố Du Du lại không hiểu sao cảm thấy không khí có chút quỷ dị.

Cô nhìn nhìn anh hai, lại nhìn nhìn ân nhân cứu mạng của mình, vừa định nói gì?

Giang Dữ Mặc trước một bước nhún vai: "Tôi còn có việc, đi đây."

Bằng không cậu sẽ sắp không nhịn được muốn g**t ch*t Cố Ngu! Nếu không phải anh ta! Nguyên Tiếu sao lại muốn giết mình! Tất thảy đều là lỗi của Cố Ngu!

Nhưng hệ thống chắc chắn sẽ ngăn cản cậu, phiền!

[Chờ đã, ký chủ, anh không làm nhiệm vụ? Cơ hội tốt như vậy! Tùy tiện giới thiệu một chút cũng có thể bắt tay với nam chính hoàn thành nhiệm vụ mà!]

Giang Dữ Mặc thầm nghĩ: "Bắt tay với Cố Ngu? Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng!"

Cố Ngu là kẻ thù của cậu, chó mới muốn bắt tay với anh ta!

Cậu toàn thân trên dưới chẳng mấy tờ tiền, nhưng xương cốt cứng nhất!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!