Két!
Chân ghế kéo lê trên sàn nhà vang kin kít, ban quản lý trong cuộc họp đều quay đầu nhìn lại, Cố Ngu trên mặt đã không còn nụ cười, thần sắc nghiêm túc.
Giám đốc đang báo cáo cả người run rẩy.
Xong rồi xong rồi, ngày thường sếp Cố đều cười, bọn họ đều căn cứ độ cung mỉm cười nơi khóe môi sếp Cố phán đoán tâm trạng của anh.
5 độ, chứng minh tâm trạng vừa phải.
15 độ, chứng minh tâm trạng hơi tốt.
30 độ, chứng minh có hơi nhạt, không tốt cũng không xấu.
Mà sếp Cố hiện tại không cười, chứng minh tuyệt đối trong lòng đã bắt đầu bực bội,
Xong rồi xong rồi, anh ta sắp bị phê bình rồi.
Giám đốc dự án nhắm mắt rụt đầu, đang run rẩy nghênh đón sự phê bình nghiêm khắc của cấp trên.
"Ngại quá, hội nghị hoãn lại một giờ."
Giám đốc mở to mắt, song chỉ nhìn thấy bóng lưng sếp Cố rời khỏi phòng họp.
"Sếp Cố trước đây cũng chưa từng hoãn lại."
"Có thể là có việc, sếp Cố trông rất cấp bách."
Lúc này, Cố Ngu quả thật rất gấp, xuống lầu đồng thời gọi điện cho mẹ Cố.
Điện thoại thông, nhưng mẹ Cố không nhận, anh lại ngược lại gọi điện cho Cố Du Du, cũng không nhận.
Mẹ Cố thẳng thừng giành lấy điện thoại của con gái cúp cuộc gọi: "Đừng nhận, thằng bé bây giờ chắc chắn đang trên đường về gấp rồi, chúng ta không nhiều thời gian lắm."
Mẹ Cố lúc này cảm thấy mình quả thực giống như trinh thám trên tivi, mắt sáng như đuốc, dễ dàng đã phát hiện sự khác thường của phòng khách.
Bà s* s**ng khung tivi: "Nóng! Vừa rồi trước khi chúng ta tiến vào chắc chắn có người!"
Cố Du Du có hơi sợ: "Mẹ ơi, chúng ta vẫn nên trở về đi, anh hai sẽ tức giận."
"A Ngu tính tình tốt lắm, sẽ không giận đâu." Mẹ Cố dùng khăn giấy từ trên mặt sàn quét ra mảnh vụn khoai tây chiên: "Xem này, vừa rồi chắc cú có người."
"Còn có những quần áo này, vừa thấy là không phải A Ngu mặc, giày cũng không phải cỡ giày của A Ngu. Còn có những đồ ăn vặt này, A Ngu chưa bao giờ ăn đồ ăn vặt!"
Mẹ Cố kích động giọng nói cũng trở nên nhọn vút, bà che miệng lại, trong phòng yên tĩnh không một chút âm thanh.
"Cậu ta bây giờ chắc chắn ở ngay bên trong."
Cố Du Du có hơi đau đầu, chỉ hy vọng đến lúc đó anh hai tức giận đừng mắng cô mới tốt. Anh hai tuy ngày thường tính tình rất tốt, nhưng đúng vì như vậy, một khi giận lên thì khiếp người lắm.
Cố Du Du biến thân cái đuôi nhỏ của mẹ Cố, dây dưa dây cà, không chờ cô nghĩ xong làm thế nào ngăn cản mẹ Cố, nhưng rất nhanh cô đã phát hiện căn bản không cần lo lắng vấn đề này.
Bởi vì căn bản không tìm ra cửa!
Hai bên hành lang đều trang hoàng giống nhau, mỗi khối màu sắc kích thước đều đều tương tự.
Căn bản không nhìn ra có cửa tồn tại.
Mẹ Cố choáng váng, gì chứ, trang trí thời nay đều cao cấp như vậy sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!