Chương 38: (Vô Đề)

Đây là lần đầu tiên Giang Dữ Mặc đi ra khỏi căn phòng ngủ rộng rãi lại nhỏ hẹp này sau nhiều ngày như vậy. Cậu không ngờ ngoài phòng ngủ là một căn phòng ngủ chính khác còn lớn hơn phòng bên trong, tiếp theo là phòng để quần áo.

Rõ ràng, đây là phòng ngủ của Cố Ngu.

Cậu thì thật ra không ngờ người này sẽ sắp xếp mình gần như vậy, nếu cậu không nhớ sai, thì từng gặp được giữa hai gian phòng có cửa thông nhau đó là phòng vợ chồng đúng không?

Giang Dữ Mặc không ngờ Cố Ngu cảnh giác với cậu như vậy, cho dù không thể thoát khỏi cũng muốn đặt dưới mí mắt mới yên tâm.

Nhưng đổi chỗ tự hỏi, cậu cũng sẽ đặt người dưới mí mắt, tiện nắm giữ các loại hướng đi của sự việc.

Từ cửa ẩn hình đi ra ngoài, liền đến bên ngoài.

Giang Dữ Mặc quay đầu lại liếc nhìn, cửa phòng ngủ chính vừa đóng liền hòa làm một thể với vách tường, không có người hiểu biết trước tuyệt đối không mở được cửa phòng ngủ chính.

Hai người ngồi đối diện, Giang Dữ Mặc đói bụng, cầm đũa lên ăn ngay.

Cố Ngu nhìn cậu một cái: "Ăn chậm một chút."

Giang Dữ Mặc chậm một chút, nhưng rất nhanh lại nghĩ tôi tại sao phải nghe anh ta.

"Còn không phải anh để em đói bụng quá." Giang Dữ Mặc tận dụng mọi thứ đổ lỗi lên đầu Cố Ngu, mà Cố Ngu thế nhưng cũng gật đầu đồng ý.

Khiến cho Giang Dữ Mặc cả người không được tự nhiên.

Lạ, thật lạ!

Giang Dữ Mặc: "Anh không ăn à? À, em biết rồi, anh không tiện đúng không, nhưng anh chỉ lộ miệng ra, không tháo xuống không phải được rồi sao?"

Giang Dữ Mặc lẩm bẩm: "Em ăn một mình cũng chán quá."

Cố Ngu còn có thể nói gì đâu, mũ trùm đầu được gấp lên đến vị trí nhân trung, anh vốn dĩ đã trắng, cổ và cằm lúc này dưới một bộ đen phụ trợ trong trắng nõn lộ ra sự gợi cảm nhàn nhạt, môi mỏng hơi đỏ lại cảm giác cấm dục mười phần, lúc nhai nuốt đồ ăn gò má lạnh lùng sẽ hơi phồng lên.

Giang Dữ Mặc thỏa mãn cười: "Như vậy mới đúng chứ, em một mình ăn cơm cũng không vui chút nào."

Sau khi ăn xong, Giang Dữ Mặc chủ động đi theo bên cạnh Cố Ngu, thu dọn cơm thừa canh cặn, Cố Ngu đi đâu cậu liền đi đó, nghiễm nhiên biến thành cái đuôi nhỏ của Cố Ngu.

Chỉ là lúc Cố Ngu ra ngoài, Giang Dữ Mặc chủ động ngừng lại ở cửa, Cố Ngu không nói, cậu muốn nói lại thôi, thôi nói lại muốn, rốt cuộc vào lúc Cố Ngu mở cửa muốn đi ra ngoài, mới nắm chặt nắm tay lấy hết can đảm: "Em không cần về phòng ạ?"

Cậu thật sự rất hoang mang, mày cũng sắp nhăn thành nếp gấp trên bánh bao, trừ nó ra còn có loại bất an bé nhỏ, ngón tay không ngừng xoa bóp mu bàn tay lòng bàn tay.

Cố Ngu dừng lại: "Tùy cậu đi đâu cũng được."

Dừng một chút, Cố Ngu nói: "Cậu có thể ở đây xem tivi, mệt thì về phòng nghỉ ngơi."

^

Buổi chiều còn bận hơn buổi sáng, trừ tài liệu mãi mãi cũng xem không xong, gần đây còn có một dự án mới sắp ra mắt, Cố Ngu tuy không cần nhìn chằm chằm cả quá trình, nhưng anh muốn kiểm soát phương hướng chung, mỗi một phân đoạn đều không thể mắc lỗi, chờ rốt cuộc xác định xong mỗi một chi tiết với người phụ trách, thời gian đã qua hơn hai tiếng.

Không biết Giang Dữ Mặc hiện tại đang làm gì, là đang thăm dò hay rúc trên sofa xem tivi?

Cố Ngu ý nghĩ vừa động, trên tay tạm thời được chút rảnh, bèn mở ra theo dõi nhìn.

Này vừa nhìn, mày liền hơi nhíu lại.

Hôm nay anh mới vừa lắp đặt theo dõi hết mỗi một góc trong nhà, có thể kiểm soát rõ ràng mọi ngóc ngách trong nhà.

Trong phòng khách trống rỗng, cũng không có thiếu niên rúc trên sofa xem tivi như anh nghĩ, trên ban công cũng không ai, trên ghế bập bênh mà anh cố ý kêu người mua cũng trống không.

Cố Ngu ngồi ngay ngắn, không ngừng chuyển đổi mỗi một theo dõi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!