Chương 37: (Vô Đề)

Cố Ngu trời sinh thiên phú trác tuyệt đã khiến cho anh trực tiếp dẫn đầu cùng thế hệ một khoảng lớn.

Lúc người thường thời gian rảnh rỗi còn đang mở tiệc tùng chơi đua xe thể thao điện tử, anh đã sớm đại sát tứ phương trên thương trường rồi, hơn nữa bằng vào tuổi tác siêu trẻ khiến người coi khinh anh ngã sấp mặt, mười mấy tuổi đã trực tiếp nắm được dự án vài tỷ.

Với một tập đoàn khổng lồ như Cố thị mà nói, dự án vài tỷ chỉ có thể nói bình thường, nhưng đừng quên anh lúc ấy còn chưa thành niên, cũng đã chém giết cùng những tay lõi đời đó trên thương trường, hơn nữa còn thắng.

Đến đây một đường đi lên trên thương trường, vào lúc những người cùng thế hệ còn đang ngồi bàn cho trẻ con, anh đã ngồi trên bàn chính.

Tóm lại, Cố Ngu chính là một ngọn núi cao không thể vượt qua với họ.

Hơn nữa anh tuy đối đãi người ôn hòa, nhưng lúc nhắc đến chính sự không giận tự uy, khí thế nhiều năm ngâm trong thương trường căn bản khiến người ta không dám làm càn trước mặt anh.

Cho nên, nhìn chung cuộc đời hai mươi lăm năm của Cố Ngu, anh vẫn lần đầu tiên bị người quấn lấy như vậy, còn là với cách tiếp xúc thân mật này.

Hình ảnh này tuôn ra, ai nhìn thấy đều sẽ nói họ là một đôi người yêu đang yêu cuồng nhiệt, tuyệt đối sẽ không nghĩ đến trong đó một người là kẻ bắt cóc, mà một người khác là con tin bị nhốt.

Cố Ngu cho rằng Giang Dữ Mặc sẽ hào hứng, dù sao có nói như thế nào, cậu cũng là bị bắt đến nơi đây, nhốt tại đây mấy ngày không hề đi ra ngoài.

Không có con tin nào được thả ra mà không cảm thấy hào hứng.

Nhưng Giang Dữ Mặc cố tình không ra bài theo lẽ thường, trực tiếp đánh Cố Ngu một cái trở tay không kịp.

Cố Ngu trước đây không có kinh nghiệm xử lý loại chuyện này, chỉ có thể thử thương lượng với cậu trước.

Cố Ngu vỗ vỗ eo cậu: "Cậu xuống dưới trước."

"Không muốn." Giang Dữ Mặc giận dỗi, không chỉ không buông ra, thậm chí còn dùng sức xiết chặt hai chân hơn, hai tay ôm lấy cổ Cố Ngu dùng một chút lực, cơ thể theo đó cọ xát lên trên.

Đang độ mùa hè nóng bức, nhiệt độ điều hòa không chỉnh thấp lắm, mà là 27 độ thích hợp nhất, Giang Dữ Mặc bắt đầu từ hai ngày trước sau khi chỉ mặc áo vào, phảng phất đã thích cách mặc này, trực tiếp chỉ mặc một áo ngủ rộng rãi.

Ngày thường cũng có thể che thẳng đến đoạn giữa đùi, sinh hoạt hàng ngày nhưng thật ra không có ảnh hưởng gì, lúc nào đó còn tiện hơn, nhưng hiện tại, thì có chút vi diệu.

Giang Dữ Mặc thật sự rất lo Cố Ngu dùng sức lột cậu từ trên người xuống luôn, bất kể tay hay chân đều ôm chết cứng.

Bụng nhỏ phẳng lì của cậu dán sát lên cơ bụng nhấp nhô của Cố Ngu cách hai lớp áo ngủ bằng lụa.

Không ổn hơn là, khoảng cách gần gũi hiếm thấy như thế, vô hình trung phóng đại cảm nhận của mỗi một lỗ chân lông.

Cố Ngu thật sự trải nghiệm một lần cái gì gọi là gáy nổi da gà.

Anh chỉ thử kéo nhẹ cánh tay Giang Dữ Mặc, cậu liền siết tay chặt hơn, chân kẹp càng cứng, quyết định chủ ý không đạt mục đích sẽ không xuống khỏi người anh.

Càng khiến Cố Ngu chân tay luống cuống là dòng nhiệt nhỏ giọt trên cổ.

Cố Ngu sửng sốt một thoáng, chợt ý thức được đây là nước mắt của thiếu niên.

Trong không khí truyền đến một tiếng thở dài rất khẽ, giọng nói bất lực trầm thấp của người đàn ông rơi xuống đỉnh đầu: "Sao lại khóc?"

"Còn không phải vì anh!" Giang Dữ Mặc tức không chịu được, cắn da cổ anh nghiến răng, nói mơ hồ không rõ: "Anh không thể, không thể không thích thì tùy ý vứt bỏ em như vậy!"

"Em không phải con mèo con chó, thích thì bắt cóc về nhà, không thích thì lập tức vứt đi."

Giang Dữ Mặc nghĩ tới khi còn nhỏ, cậu đã từng tận mắt nhìn thấy Giang Nhiễm không thích thì tùy ý vứt thẳng mèo con mới cai sữa hai tháng ra ven đường, bị một chiếc ô tô lao nhanh ra cán nát bét.

Cậu không biết vì sao lại đột nhiên nghĩ đến hình ảnh này, nhưng tử trạng thê thảm của bé mèo con ấy đều trở thành ác mộng của Giang Dữ Mặc lúc nhỏ một khoảng thời gian rất dài.

Có lẽ cậu lo rằng mình một ngày nọ cũng sẽ biến thành con mèo nhỏ ấy, bị đuổi đi không nhà để về, cuối cùng chết dưới bánh xe lao nhanh.

Không có ai sẽ vì cậu chết mà đau lòng, bởi vì cậu đối với mọi người mà nói đều là phiền phức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!