Chương 36: (Vô Đề)

Cố Ngu lúc này lại cảm thấy men say vừa mới tan đi dường như đang ngóc đầu trở lại với xu thế gấp mấy lần.

Anh hình như có hơi say thật rồi.

Bằng không anh sao lại cảm thấy đầu có hơi choáng váng?

Cố Ngu nhất thời quên mất hai vị bạn tốt bên cạnh, tầm mắt im hơi lặng tiếng tuần tra qua lại giữa xương quai xanh, môi đỏ, mũi đẹp.

Thiếu niên vì giảm bớt cơn tê râm ran ở hai chân do ngồi xổm lâu, lặng lẽ nhón mũi chân trái, cơ thể thuận thế nhích lại gần phía trước thêm, gương mặt cứ vậy thuận thế dựa lên phần đùi săn chắc của người đàn ông.

Cố Ngu rũ mắt, đùi không thể khống chế mà căng cứng như bức tượng đá.

Mặt cậu sạch sẽ không có chút tỳ vết nào, đôi môi đỏ thắm có một nửa dán trên đùi anh.

Thiếu niên hai mắt bị che lại không nhìn thấy, cũng không biết chóp mũi mình cách vốn liếng ngạo nghễ kia của người đàn ông chỉ cỡ chừng nửa ngón tay.

Hầu kết Cố Ngu lăn lăn, anh nghiêng cơ thể cố ý muốn né tránh.

Lúc này.

"A Ngu ưm…"

Từ Phi Diệu miệng há có thể nhét vừa nắm tay, hai mắt trừng đến mức toàn bộ đồng tử đều lộ ra, hắn kinh ngạc trợn to mắt.

Mới nói mấy chữ đã bị Chu Ý Bạch bịt chặt miệng lại, Chu Ý Bạch vẻ mặt trấn định, dường như gì cũng chưa nhìn thấy, bình tĩnh nói: "A Ngu, thời gian không còn sớm, chúng tôi đi trước."

"Ừm." Cố Ngu lúc này mới phản ứng lại hai người họ còn ở đây.

Chu Ý Bạch nói xong trực tiếp khóa chặt cổ Từ Phi Diệu kéo người đi, Cố Ngu duỗi tay cầm một cà vạt ngày thường thường mang, ngồi xổm xuống để trán thiếu niên dựa lên vai mình, dắt lấy cổ tay của cậu khép lại trước người.

Cố Ngu rũ mắt, vòng eo mảnh mai và đường cong tròn trịa của thiếu niên đều không thể tránh khỏi lọt vào đáy mắt.

Dấu vết dây trói thít chặt ra mấy ngày trước trên cổ tay còn chưa hoàn toàn biến mất.

Cố Ngu khựng lại.

Cà vạt bằng lụa quấn lỏng lẻo quanh cổ tay hai tay, thắt một nơ bướm xinh đẹp phảng phất như đang đóng gói món quà tinh mỹ.

"Cậu ngoan ngoãn ở yên đây, tôi trở lại nhanh thôi." Cố Ngu thấp giọng giải thích.

Thiếu niên ngoan ngoãn gật đầu.

Nhìn thiếu niên vùi bên trong quần áo của mình, ngoan ngoãn ngửa đầu mặt hướng về mình, Cố Ngu cảm thấy cổ họng lại bắt đầu ngứa.

Tiếng bước chân dần dần rời xa, biểu cảm ngoan ngoãn trên mặt Giang Dữ Mặc nhanh chóng biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được, thay thế là sự đắc ý không thể kiềm chế.

Nếu không phải cắn môi, tiếng cười của cậu lúc này có lẽ ngay cả hàng xóm lầu trên lầu dưới cũng có thể nghe thấy.

Hệ thống ở hậu đài mặt ủ mày ê thở ngắn than dài.

Haiz, kỹ thuật diễn của ký chủ thật là quá mạnh. Nam chính hoàn toàn chơi không lại ký chủ, nó hiện tại chỉ hy vọng ký chủ đừng chơi tàn nhẫn quá, dù sao kia chính là nam chính ánh trăng sáng của nó đóoo!

Đó là nam chính nó vẫn luôn khát vọng đã nghe mấy trăm lần từ lúc lên sân!

Huhu, ký chủ quả thực là giết người đâm tim!

Hệ thống nghẹn ngào: [Ký chủ, bộ ngài không sợ lật xe à?]

"Lật xe? Mày cũng quá coi thường tao!" Giang Dữ Mặc nói trong lòng: "Bằng không mày cho rằng kiếp trước tao làm thế nào lăn lộn hô mưa gọi gió bằng sức của bản thân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!