Chương 35: (Vô Đề)

Cố Ngu chân trước vừa rời đi, sau lưng Từ Phi Diệu đã đến rồi.

Bên ngoài thư ký nhìn thấy Từ Phi Diệu thì hơi hé miệng, vừa định nói gì.

"Suỵt, đừng thông báo A Ngu, cho cậu ấy một bất ngờ."

Từ Phi Diệu chợt đẩy cửa văn phòng ra: "A Ngu, surprise~"

Trong văn phòng không một bóng người.

"Ơ?" Từ Phi Diệu lui về dựa lên bàn làm việc của thư ký, thư ký che miệng dường như hơi cười, Từ Phi Diệu cũng không thèm để ý, hỏi thẳng: "A Ngu đâu?"

Thư ký buồn cười: "Vừa rồi tôi đã muốn nói, sếp Cố đã tan làm, như là có việc gấp."

"Trong nhà cậu ấy trống không, lạnh không hề thua kém nhà xác, có việc gấp gì được?"

Từ Phi Diệu dừng một chút, đột nhiên nhớ đến dấu răng nhìn thấy trên vai Cố Ngu trước đó khi anh tới bơi.

Chẳng lẽ trong nhà Cố Ngu bây giờ thật sự có người? Hắn đã nói vì cớ gì lại đột nhiên dọn ra khỏi nhà Cố, hóa ra là muốn sống chung với người ta ở nhà cũ không tiện nhỉ.

Từ Phi Diệu hiện tại thì không khác gì với đứa nhỏ bảy tuổi cất mấy thỏi vàng, kích động lại thấp thỏm, tò mò lại chờ mong.

Lúc này trợ lý đang sửa sang lại lần cuối tư liệu công việc cần cho ngày mai, mới vừa đóng máy tính lại, thì nghe thấy có người gõ cửa văn phòng.

"Trợ lý Nghiêm, tôi hỏi cậu chuyện này nha." Từ Phi Diệu ngồi nửa mông trên bàn: "Sếp Cố nhà các cậu gần đây có phải có tình huống gì không?"

"Hả? Tình huống kiểu gì?" Trợ lý Nghiêm lại nghĩ đến dấu răng mà sếp Cố mang một ngày hôm nay, lộ ra nụ cười bí ẩn.

Ngoài miệng lại bình tĩnh phản bác: "Không thể nào, mong ngài đừng đoán mò, bị sếp Cố biết thì không tốt đâu."

Từ Phi Diệu gõ gõ bàn, bất mãn nói: "Tôi và sếp Cố của các cậu quan hệ gì?"

Trợ lý Nghiêm lập tức hỏi lại: "Hả? Việc này ngài không biết sao tôi biết?"

"Không phải, này thì không thú vị." Từ Phi Diệu nói: "Cậu là tên Nghiêm Tối*, lại chẳng tên kín miệng*…"

* (Nghiêm Tối) pinyin là yán zuì, đọc ngược lại chắc na ná kín miệng () pinyin là zuǐ yán

Kín miệng chính là kỹ năng chuyên nghiệp của trợ lý đặc biệt.

Trợ lý nở nụ cười tiêu chuẩn giả tạo: "Ngài còn việc gì không?"

Ha, ngay cả ngài Từ cũng không biết chuyện của sếp Cố, anh ấy thắng.

Từ Phi Diệu thấy làm sao cũng không cạy ra miệng của trợ lý, kiên nhẫn hết sạch, hừ một tiếng bất mãn ngẩng đầu bước đi mất.

Chẳng lẽ hắn đã đoán sai thật?

Khi Từ Phi Diệu đang không tự tin lắm, thang máy ngừng một chút tại tầng hai mươi mấy, mấy nhân viên tan làm đi vào.

Các cô nhỏ giọng nói gì đó, Từ Phi Diệu vốn dĩ hai tay đút túi nhìn trần nhà, một thân ngầu đét của cậu ấm đời thứ hai đẹp trai lưu manh, cho đến khi hắn nghe thấy từ ngữ mấu chốt.

"Không ngờ sếp Cố trông hào hoa phong nhã, đối tượng lại hoang dại như vậy."

"Ngay cả nơi không ngăn chặn được đều có dấu răng, vậy bên dưới quần áo chẳng phải là thảm không nỡ nhìn?"

"Hì hì hì, tôi còn tưởng rằng sếp Cố sẽ vẫn luôn làm bạn với công việc cơ, dù sao anh ấy trông chính là dáng vẻ coi thường bất kể ai."

"Đối tượng của anh ấy chắc chắn rất lợi hại, nghe nói hôm nay sếp Cố tan làm sớm, khẳng định là về chốn bình yên rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!