Giang Dữ Mặc nằm sấp bất động như thể cạn kiệt sức lực, áo ngủ đã sớm xốc lên đến lưng, trên đùi trên eo đều là dấu tay do bị anh bạo lực trấn áp mà bóp ra vừa nãy.
Người đàn ông trầm ổn hai mươi lăm năm, mặc kệ đứng đâu cũng mãi mãi sắc mặt không thay đổi trên mặt liên tiếp hiện lên kinh ngạc, hoảng loạn, xin lỗi và đau lòng.
Một mảnh nan kham ướt át nơi khóa kéo quần tây tỏ rõ hành vi vừa rồi của anh phóng túng dâm loạn cỡ nào.
Cố Ngu ảo não không thôi, đồng thời bùng nổ sự tức giận mãnh liệt đối với kẻ đầu sỏ tạo thành tất thảy việc này.
Anh hít sâu một hơi, dùng sức kéo áo ngủ xuống che khuất.
Giang Dữ Mặc vẫn cứ không nhúc nhích, chẳng lẽ bị thương?
Cố Ngu nhổm nửa người trên, đè lại bờ vai đơn bạc như tờ giấy, muốn lật người qua để kiểm tra kỹ một phen.
Thiếu niên yên tĩnh đột nhiên bùng lên, xoay người hai móng vuốt ghim chặt vào cơ lưng căng chặt của người đàn ông, ngửa đầu cắn chặt lấy sườn cổ nghiêng nổi gân xanh lộ ra khẩu trang của người đàn ông.
Tuy rằng chỉ có một thoáng kinh hồng, nhưng anh vẫn thấy hai mắt Giang Dữ Mặc đỏ hoe như đã khóc.
Cố Ngu luôn luôn coi thường những người sa vào trong ăn chơi sa đoạ đó nhất, anh làm sao cũng không thể tưởng được có một ngày mình cũng sẽ trở thành một kẻ trong đó.
Tuy do trúng chiêu, nhưng làm chính là làm, Cố Ngu hổ thẹn trong lòng, để mặc cậu trút giận lên mình.
Đau đớn truyền vào vỏ não, Cố Ngu một tay chống giường, gân xanh nơi mu bàn tay nổi lên như con rắn gầy lan tràn lên cánh tay, bàn tay khác ấn sau đầu Giang Dữ Mặc, như thể có bao dung vô hạn.
Anh không nhịn được hơi chuyển động hầu kết, chớp mắt tiếp theo lại lần nữa bị một răng nanh cắn cho.
Chỉ là sắc mặt Cố Ngu không khỏi là lạ, trước khi cắn, hình như hôn một cái? Ảo giác nhỉ?
Lúc này ngoài cửa lớn, Chu Ý Bạch đã xách theo hòm thuốc chờ lúc lâu.
Y từ chỗ trợ lý biết được tình huống, giọng nhàn nhạt phỏng đoán: "Bây giờ có kiểu nước hoa, bên trong chứa hương liệu thúc tình, chỉ có nước hoa chỉ có một ít tác dụng xúc tiến tình cảm, nhưng nếu kết hợp với cồn, thì sẽ nhanh chóng phát huy ra tất cả hiệu quả trước đó, không phải lý trí có thể chống đỡ được."
Trợ lý nhíu mày: "Tôi biết rồi."
Anh ấy lập tức bảo vệ sĩ đi điều tra nhân viên có có liên quan trong buổi tiệc, điều tra rõ sự việc.
"Cậu nói A Ngu đã đi vào hơn nửa tiếng?" Chu Ý Bạch hỏi: "Sao cậu có thể để cậu ấy chờ một mình, một mình dễ xảy ra bất trắc."
Trợ lý vẻ mặt cao thâm: "Thật ra tôi cảm thấy bên trong hẳn không chỉ có một mình sếp Cố."
"Hả?" Chu Ý Bạch kinh hãi, vẻ mặt đạm nhiên nứt ra một khe hở: "Cậu không phải là gọi người vào cho cậu ấy đó chứ?"
"Anh dám nghĩ, tôi cũng không dám làm." Trợ lý vội vàng giải thích, nói ra phỏng đoán của mình: "Cho nên tôi nghi ngờ sếp đã có đối tượng sống chung, bằng không đôi giày thể thao kia sao lại ở đây?"
Cỡ giày cũng nhỏ hơn ông chủ hai cỡ đấy.
Chu Ý Bạch không ngờ đêm khuya còn có thể ăn được dưa lớn của bạn tốt.
Y điên cuồng ấn ngón tay trên chuông cửa một cách liên lục không nghỉ, dù sao một tầng này chỉ có một hộ, cũng không cần lo phiền dân.
Cứ như vậy ấn liên tục không ngừng hơn mười phút sau, cửa lớn cùm cụp mở ra.
"Các cậu làm gì thế? Ồn!"
Chu Ý Bạch và trợ lý cùng lúc nhìn sang, khoảnh khắc nhìn thấy Cố Ngu lời muốn nói đồng thời nghẹn trong cổ họng.
Cố Ngu hẳn vừa tắm nước lạnh, tóc đen ướt đẫm buông xuống một cách ngoan ngoãn, làn da vốn đã trắng hiện tại nhiều loại lạnh lẽo lạnh băng, mặt mày đen nghìn nghịt, ánh mắt đen trầm tâm trạng khó đoán.
"Có việc?" Cố Ngu hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!