Chương 33: (Vô Đề)

Hơn nửa đêm, Giang Dữ Mặc bỗng bừng tỉnh. Cậu mới vừa mơ mộng đẹp kế hoạch thành công nắm chắc Cố Ngu trong lòng bàn tay, đã bị giọng máy móc chói tai của hệ thống đánh thức.

Tâm trạng cực tệ mà túm đầu tóc thành tóc bù xù.

Giang Dữ Mặc (bản giận dữ): "Hả? Mày nói gì? Tao không nghe rõ!"

Hệ thống hảo tâm nhắc nhở: [Nói là phải hôn Cố Ngu.]

"Gì?" Giang Dữ Mặc cho rằng thính lực không tốt, móc móc lỗ tai.

Hệ thống lớn tiếng nói: [Phải hôn Cố Ngu á!]

Giang Dữ Mặc

- bản bùng nổ

- trừng mắt hung tợn nổi điên đấm giường: "Gì chứ, hệ thống này điên rồi đúng không! Không nói đến bây giờ tao bị nhốt ở đây, không làm được nhiệm vụ không phải đương nhiên à? Còn có nhiệm vụ hình phạt này do người có thể nghĩ ra được?"

Hệ thống lúng ta lúng túng, nó đẩy xe đẩy nhỏ, túm lấy số hiệu nền bỏ lên túm lấy bỏ lên, giả vờ mình rất bận.

Nó tổng không thể nói huỵch toẹt mục đích thực sự của hệ thống ra.

Giang Dữ Mặc hít sâu mấy hơi thở, nói lời kinh người: "Chẳng lẽ Cố Ngu là nữ?"

Hệ thống hiện tại biết ký chủ rất tức giận, sợ hãi nhỏ giọng bíp bíp: [Là nam đó, ký chủ ngài còn từng dẫm lên cơ ngực anh ta nữa.]

"Dẫm gì mà dẫm, chỉ bất cẩn đụng phải thôi." Tai và khuôn mặt Giang Dữ Mặc dường như đỏ lên vì tức giận: "Vậy chẳng lẽ tao là nữ?"

Cậu một giấc ngủ dậy đã biến thành nữ?

Giang Dữ Mặc s* s**ng g*** h** ch*n một chút, còn may, chim còn đây.

[Không phải, ký chủ ngài cũng là nam giới mà!]

Giang Dữ Mặc siết chặt nắm tay, mỗi nói một chữ đấm giường một lần: "Vậy mày nói coi sao lại có loại nhiệm vụ hôn Cố Ngu này xuất hiện, đều là đàn ông có gì để hôn!"

Tuy Cố Ngu lớn lên cao lớn, đẹp trai lắm tiền, đối đãi người khác ôn hòa lịch thiệp, gần như đều có thể tìm được trên người anh hết thảy ưu điểm của loài người, nhưng anh ta là đàn ông đấy!

Cho dù ưu tú đi nữa, anh ta cũng là đàn ông!

Còn là đàn ông cơ ngực cơ bụng phát triển như vậy!

Cậu kiếp trước là thích Nguyên Tiếu, tình yêu tuy hao mòn, biến thành hận rồi. Nhưng cậu chính là dị tính luyến vững chắc!

* : Heterosexual: khác, giới tính, yêu/tình cảm.

Hệ thống ném nồi: [Đây, là hệ thống giám sát nói, không có liên quan với tôi!]

Nghiến răng và mắng chửi trong không khí kéo dài hơn mười phút, Giang Dữ Mặc hùng hùng hổ hổ, thay phiên chửi hệ thống và Cố Ngu thương tích đầy mình, ngay cả sau khi ngủ cũng nằm mơ chỉ vào mũi một người hai thống thoá mạ bọn họ máu chó đầy đầu.

Cố Ngu cách với cậu một bức tường, lúc này cũng đang nằm mơ.

Ác mộng trình diễn trước sau như một, anh sớm thành thói quen, Cố Ngu đặt mình trong bóng tối như trong bùn đen, khác với cảm xúc nôn nóng oán hận trước đây, anh vẫn cảm thấy thương tâm, nhưng có lẽ do trong lòng tiềm thức cho rằng hiện tại anh đã nắm giữ chặt chẽ Giang Dữ Mặc trong tay.

Giang Dữ Mặc không có cơ hội đi thực hiện những mưu tính đó của kiếp trước nữa, mà người thân bạn bè của anh cũng sẽ không đi lên con đường cũ của kiếp trước, cho nên lúc này sự khó chịu đau khổ trong lòng anh ít hơn so với trước.

Đối mặt với sự chất vấn của người thân bạn bè tử trạng thê thảm, Cố Ngu ở trong mộng thề, đời này anh nhất định sẽ để mắt chặt chẽ Giang Dữ Mặc! Mãi mãi cũng sẽ không để cậu một lần nữa tổn thương người khác!

Bạn bè thân thích chất vấn tan đi như sương khói, Cố Ngu không rơi vào giấc ngủ thâm trầm nữa, ngược lại tiến vào một giấc mơ khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!