Cố Ngu vừa mới đến công ty không lâu, lập tức đã có người dẫn theo một nhóm người nổi giận đùng đùng lao tới Cố thị.
Bọn họ hùng hổ, phảng phất như muốn tìm kẻ thù nào để báo thù, lập tức bị lễ tân tay mắt lanh lẹ gọi bảo vệ ngăn người lại.
Lúc này Cố Ngu đang mở họp trong phòng họp, quản lý phòng ban đang cẩn trọng nói về kế hoạch công tác một tháng tiếp theo, mới nói đến một nửa khăn tay lau mồ hôi cũng đã ướt đẫm, trong quá trình anh ta chỉ dám len lén quan sát sắc mặt của ông chủ từ khóe mắt, nhưng suốt hành trình ông chủ đều tập trung tinh thần nhìn điện thoại, cũng không biết có nghe lọt kế hoạch của anh ta không.
Ngay lúc anh ta chờ ý kiến của ông chủ trong bầu không khí nóng ruột, điện thoại đột nhiên rung lên.
Quản lý phòng ban cảm thấy trời cũng sụp rồi, anh ta cực lực nhìn quét nhân viên bên dưới, là ai không có mắt như vậy thấy mở họp cũng không tắt âm điện thoại! Nhất định phải nghiêm túc phê bình!
Cố Ngu liếc nhìn màn hình điện thoại, chợt đứng lên: "Xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút."
"Không sao không sao." Quản lý phòng ban vội vàng nói: "Chuyện của ngài gấp hơn."
Cố Ngu đi đến trước cửa sổ sát đất cụp mắt nhìn đám đông nhỏ như con kiến bên dưới, bên tai vang lên giọng nói của ba, đơn giản chính là xem dưới tình huống đều là người trong giới, đừng căng quá khó coi.
"Con biết rồi ạ." Cố Ngu.
Đối diện lại hỏi: "Khi nào về nhà? Mẹ con nói tối nay sẽ nấu món con thích nhất."
"Chờ thêm mấy ngày không bận rộn quá nữa," bên kia lại dặn dò đôi câu, Cố Ngu gật gật đầu: "Vâng."
Cúp máy, Cố Ngu giương mắt, đẩy cửa hỏi thư ký bên ngoài: "Bọn họ còn ở không?"
Thư ký sửng sốt, lập tức phản ứng lại: "Vâng."
"Mời họ đến phòng khách." Khi Cố Ngu vừa muốn đóng cửa, nhớ tới điều gì: "Đừng quấy rầy đến nhân viên khác làm việc."
Thư ký đáp được, đi xuống đón người. Không bao lâu, mấy người lửa giận bừng bừng đã bị mấy bảo vệ quản lý nghiêm ngặt mời vào phòng tiếp khách.
Người ngồi chính giữa nhất được hai người đàn ông trung niên vây quanh là ông Tiền, ông ta chống cây gậy đầu rồng, đang hừ mũi trừng mắt trừng bảo vệ canh giữ ở cửa, ông ta đến để đòi lại công đạo cho hai đứa cháu trai nhỏ của mình, không ngờ lại bị trông giữ như phạm nhân.
Thằng nhóc tuổi trẻ của nhà họ Cố thật là không hề có tí lễ nghĩa nào.
Hai người khác thì phân biệt là Tiền Đại cha của Tiền Thịnh Tiền Hâm, cùng Tiền Nhị em trai của Tiền Đại.
Hai người Tiền Đại Tiền Nhị không bao lâu đã nhìn rõ phòng tiếp khách, sôi nổi cảm thán Cố thị thật là giàu có hào sảng, lần này nhất định phải nắm chắc được cơ hội hung hăng cắn một miếng thịt từ trên Cố thị.
Thư ký tiến vào châm trà cho mấy người, khiến người ta không bới móc ra chỗ sai.
Sau đó là chờ, vốn cho rằng có thể nhanh chóng nhìn thấy mặt, không ngờ một lần đợi này là hai tiếng.
Lúc Cố Ngu đẩy cửa vào, nhìn cũng chẳng nhìn ba người cảm thấy đã bị thờ ơ, trực tiếp ngồi xuống trên sofa trống đối diện, mới ngước mắt: "Ông Tiền, lâu rồi không gặp ngài vẫn khỏe mạnh chứ."
Nhà họ Tiền chủ công vào giải trí, thỉnh thoảng có hợp tác với Cố thị, nhưng không nhiều lắm, một lần hợp tác trước vẫn là tại nửa năm trước.
"Hừ." Ông Tiền dùng sức gõ gậy đầu rồng xuống mặt sàn: "Khỏe mạnh? Chỉ sợ cậu ước gì tôi chết đi đúng không?"
Cố Ngu hơi dựa ra sau: "Ông Tiền sao lại nói vậy?"
"Nếu không phải, sao cậu lại báo cảnh sát, tố cáo nhà họ Tiền tôi!" Giọng nói khàn khàn già nua của ông Tiền có chút âm trầm, cho dù Tiền Thịnh Tiền Hâm có khiến ông ta mất mặt, thì cũng là hai đứa cháu trai vàng của ông ta!
"Đều là người trong vòng, việc làm này của tổng giám đốc Cố cũng không khỏi quá không nói lý!" Tiền Đại nói.
Tiền Nhị tiếp câu chuyện: "Đúng vậy, có chuyện gì không thể xử lý riêng? Nhất định phải quậy thành như vậy? Hiện tại nhà họ Tiền mỗi người cảm thấy bất an, biến thành trò cười trong giới, giờ cậu vừa lòng chưa?"
Lời này không coi là dối, đợt hoạt động bắt giữ kia mấy ngày trước rầm rộ, hình ảnh Tiền Thịnh Tiền Hâm ngồi trên xe cảnh sát bay đầy trời, đối thủ lớn lớn bé bé bỏ đá xuống giếng, tình hình gần đây của nhà họ Tiền cực tệ, sau lưng miễn bàn mắng chửi khó nghe bao nhiêu, ngay cả mấy người vợ cũng cảm thấy mất mặt ở luôn trong nhà đến cửa cũng không ra.
Cố Ngu không kiên nhẫn lý luận với bọn họ, anh sẽ ngồi đây chỉ vì nể mặt ba Cố, người đàn ông bắt chéo chân dài, mu bàn tay chống bên hàm dưới, Patek Philippe trên cổ tay rực rỡ lấp lánh: "Vậy các ông có suy nghĩ gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!