Chương 3: (Vô Đề)

"Cố Du Du, nhìn thấy chúng tao mày hình như không vui vẻ cho lắm, mới sống mấy ngày cuộc sống của kẻ có tiền thôi, thật sự cho rằng mình là đại tiểu thư?"

"Bạn cũ mười mấy năm giờ đang khó khăn, mày sẽ không nhanh thế đã trở mặt không biết người đó chứ?"

Giang Dữ Mặc đứng sau cây xanh cao hai mét, giữa kẽ lá lộ ra một đôi mắt to trong veo.

Trong con ngõ phía trước, bốn kẻ côn đồ smart ăn mặc dáng vẻ lưu manh, không ra giống ôn gì, tóc đủ mọi màu sắc vây quanh một thiếu nữ sợ hãi rụt rè mặc váy dạ hội dài đến đầu gối trễ vai màu hồng nhạt.

Giang Dữ Mặc nhớ rõ thiếu nữ đó, là Cố Du Du em gái ruột của Cố Ngu.

Từ nhỏ bị lừa bán đến vùng núi, mới vừa được nhà họ Cố tìm trở về không lâu.

Cố Du Du mới mười sáu tuổi, lúc nhà họ Cố tìm được cô, cha nuôi mẹ nuôi của cô đang sắp sửa bán cô cho lão già goá vợ trong thôn mới vừa đánh chết vợ chẳng bao lâu với giá hai ngàn tệ.

Nhà họ Cố đuổi tới kịp thời mang cô thoát khỏi biển khổ, trong khoảng thời gian này vẫn luôn đang thu thập chứng cứ, chỉ là thời gian quá dài, rất nhiều thứ đều đã không tra được.

Bọn họ đặt lực chú ý trên người cha mẹ nuôi của Cố Du Du, lại xem nhẹ những bạn cùng lứa tuổi lớn lên chung với Cố Du Du trong thôn.

Bạn đồng hành cùng lớn lên lắc mình biến hoá đã thành đại tiểu thư có tiền trong xã hội thượng lưu, mà bọn họ thì tiếp tục ở lại thôn núi nhỏ sống cuộc sống nghèo khó chó má liếc mắt là có thể nhìn đến cùng ngày qua ngày.

Ghen ghét lặng yên nảy sinh, sau đó càng phát triển càng dữ dội như ngọn lửa được tưới dầu.

Giang Dữ Mặc nhớ rõ Cố Du Du xui xẻo này, bị cái gọi là "bạn bè" trước kia tìm tới cửa, buổi tối ngày đó không biết đã xảy ra chuyện gì, nhà họ Cố tốn rất nhiều sức lực để che lấp.

Nhưng người khác không biết, Giang Dữ Mặc biết rõ cốt truyện lại rất rõ ràng.

Mấy người này vì vinh hoa phú quý sau này, dẫn đầu đầu tiên là uy h**p bằng ngôn ngữ, Cố Du Du cho tiền vài lần.

Nhưng chút tiền ấy căn bản không đút no lòng h*m m**n của bọn chúng, bọn chúng liền muốn bá vương ngạnh thượng cung, trực tiếp gạo nấu thành cơm, đến lúc đó nhà họ Cố cho dù có không tình nguyện, còn chẳng phải phải bóp mũi đón bọn chúng vào cửa.

Người từ nhỏ sống trong thôn làng khép kín coi trinh tiết còn quan trọng hơn mạng, dù sao trong khe núi nghèo ấy, quả phụ nếu bị người phát hiện gian díu với đàn ông, đều phải bị bắt lại tròng lồng heo.

Tuy rằng sau đó những người đó đều bị nhà họ Cố thu thập chứng cứ đưa vào ngục giam, nhưng tổn thương tạo thành bởi chuyện xảy ra cũng không sẽ dần dần phai mờ theo thời gian, chỉ biết ngày qua ngày hồi tưởng chuyện xảy ra ngày đó một cách khó có thể kiểm soát, những vết thương trên cơ thể sẽ lành, vết sẹo trong lòng lại sẽ mở ra lặp đi lặp lại mỗi ngày, sẽ mưng mủ song mãi mãi sẽ không bao giờ lành.

Cố Du Du bị chứng trầm cảm, không bao lâu đã để lại một bức di thư rồi cắt cổ tay tự sát.

Giang Dữ Mặc sờ sờ cằm.

Hệ thống nôn nóng thúc giục: [Ký chủ, ngài nhanh đi cứu người đi!]

Đây chính là em gái của nam chính đó!

[Ngài cứu cô ấy, đợi lát bắt tay với nam chính không phải đương nhiên sao?]

- một hệ thống cũng không khỏi đau lòng đồng tình, ký chủ lại còn có thể như xem kịch, người này quả nhiên giống y như hệ thống chủ nói, trong lòng không có tình cảm!

"Mày không phải biết tao đã làm gì à?" Giang Dữ Mặc cười nghiền ngẫm: "Mày thế mà cảm thấy tao sẽ đi cứu người?"

Một bầu nhiệt huyết của hệ thống hắt l*n đ*nh băng ngàn năm nhưng chẳng hề hòa tan được dù một tí vụn băng, hắt vô ích.

"Các người muốn làm gì?" Giọng nói run rẩy của Cố Du Du nghe giống như bé cừu non sắp chết: "Tôi đã cho các người tiền rồi."

Tóc vàng cầm đầu ngậm điếu thuốc, từ từ phả ra: "Mấy ngàn tệ nhỏ nhoi đã muốn tống cổ chúng tao? Trước kia sao không phát hiện mày ngây thơ vậy nhỉ!"

Tóc vàng từng bước tới gần, ép Cố Du Du đến ven tường lui không thể lui, ngón tay thô ráp vàng khè vì bị khói xông như có như không v**t v* trên bờ vai trần của Cố Du Du như đánh đàn.

"Thật ra mày trở lại nhà họ Cố cũng không sống tốt nhỉ, bọn họ ngoài miệng không nói, thật ra đặc biệt ghét bỏ mày! Rõ ràng hẳn là thiên kim nhà họ Cố hưởng vinh hoa phú quý, lại lớn lên trong thôn tụi tao, đây là mệnh!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!