Chương 28: (Vô Đề)

Tiền Thịnh và Tiền Hâm xoay người chạy ngay đến một cửa ra nội bộ khác, vị trí của lối ra này ẩn kín, không phải người một nhà họ căn bản không có khả năng biết.

Hai anh em trong lòng đều nhét đầy lửa giận, dọc đường đi đều đang mắng chửi, rủa hết bài này đến bài khác.

"Hừ! Cố thị lại thế nào?" Tiền Thịnh mặt u ám buông lời tàn nhẫn: "Chờ xem! Tao nhất định bắt hắn trả giá đắt!!"

"Tiền Thịnh! Anh đã bị bắt! Có người báo cáo anh tổ chức b*n d*m phi pháp, giam cầm phi pháp… anh có quyền giữ im lặng..."

Vệ sĩ đẩy cửa ra đi ra ngoài trước có một người tính một người đều bị đeo vòng bạc, tim Tiền Thịnh lạnh ngắt như chiếc vòng còng trên cổ tay.

Tiền Hâm nhìn thấy nam áo hoodie, phẫn nộ trừng to mắt, lạnh giọng chất vấn: "Là mày thằng bụi đời chết tiệt này!!"

"Tôi chỉ là một nhân viên tạm thời, phối hợp công việc của cảnh sát, là nghĩa vụ tôi nên làm."

Nam áo hoodie: :P

Tiền Hâm: "A a a a! Mày chết chắc rồi! Tao muốn giết mày!"

Cảnh sát đè đầu gã giận mắng: "Còn dám uy h**p ngay trước mặt cảnh sát! Cậu thành thật chút cho tôi!"

Bên kia đám người kia trong sảnh tụ hội nhận được thông báo của người phụ trách, lẻn ra từ một con đường khác chạy trốn rời đi, song không ngờ rằng chỗ lối ra có cảnh sát và một đống lớn phóng viên chờ nơi đó, lập tức bị cảnh sát lẫn trong quần chúng bắt được ngay tại chỗ.

Cảnh sát áp Tiền Thịnh Tiền Hâm lên xe, nữ sinh được nhân viên y tế băng bó bên cạnh xông tới muốn đá gã, kết quả bị nữ cảnh ôm lấy, người phụ nữ khóc đến bi thảm.

Đèn flash vang tách tách không ngừng, phóng viên theo dõi hiện trường chụp được rõ hình ảnh hai anh em bị giải lên xe cảnh sát.

Giang Nhiễm xen lẫn trong nhóm người người bị hại được đưa lên xe cứu thương chung, cô ta mờ mịt nhìn chằm chằm Tiền Thịnh và Tiền Hâm bị xe cảnh sát đưa đi.

Anh em Tiền thị cứ vậy, không còn nữa?

Trên người cô ta khoác chăn mỏng, gió nóng đêm hè thổi thẳng vào đầu, cơ thể cùng với lòng cô ta lại một mảnh lạnh lẽo.

Giang Nhiễm đã được cha Giang thuyết phục, quyết định tự mình ra trận giúp nhà họ Giang vượt qua cửa ải khó khăn. Hơn nữa cô ta cũng nghĩ kỹ rồi, anh em nhà họ Tiền chẳng qua là bậc thang để cô ta leo lên phía trước.

Chờ đến lúc đó leo lên bất kỳ một thiếu gia trong giới A, muốn b*p ch*t Giang Dữ Mặc sẽ đơn giản như b*p ch*t con kiến.

Nhưng lúc này mới vừa khởi bước thôi, Tiền Thịnh Tiền Hâm đã bị bắt, hiện trường nhiều phóng viên như vậy, nhà họ Tiền rõ ràng không đè nổi nữa, hơn nữa bên đối thủ của nhà họ Tiền chắc chắn cũng sẽ bỏ đá xuống giếng.

Giang Nhiễm suy sụp ngồi xuống.

Kế hoạch của cô ta còn chưa bắt đầu cũng đã chết non. Đau xót trên người nhắc nhở cô ta chuyện gì đã xảy ra, Giang Nhiễm khó có thể chấp nhận mình bị mất vốn rồi.

Cô ta co rúm người, dùng mái tóc rối bù che chắn khuôn mặt, may mắn quần chúng vây xem đều bị ngăn rất xa, hẳn không ai có thể nhận ra cô ta.

Giang Nhiễm không kìm được run rẩy trong xe cứu thương 26℃.

Chắc chắn sẽ không có ai nhận ra cô ta! Nhất định sẽ không có ai nhận ra cô ta!

Giang Nhiễm và người bị hại khác đều được xe cứu thương đưa đến bệnh viện, các cô phải đi giám định thương tích.

Cố Ngu bọn họ thì làm ghi chép tại hiện trường, sau khi nói rõ có tình huống sẽ kịp thời phối hợp thì lên chiếc xe hơi dài màu đen đỗ bên đường rời đi trước.

Trong chiếc xe đang chạy, Cố Du Du đang lau nước mắt đối với Giang Dữ Mặc hôn mê.

"Anh hai, anh Giang anh ấy không sao chứ!" Cố Du Du khóc lóc nói: "Đều do em vô dụng." Mỗi lần đều phải ân nhân cứu cô.

Thiếu niên hiện tại trước và sau cổ đều có vết đỏ, tuy rằng có che giấu bằng băng gạc y tế, nhưng tuy như thế, lúc này dáng vẻ rũ đầu được Cố Ngu ôm ngang trong lòng vẫn có vẻ thê thảm.

"Cậu ta không sao đâu." Đáy mắt Cố Ngu thần sắc phức tạp: "Em về nhà trước đi, anh đưa cậu ta đến bệnh viện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!