Chương 27: (Vô Đề)

Hai nhân viên sợ ngơ người, mãi đến khi thiếu niên đẩy ra năm sáu cửa gian phòng mới chợt hoàn hồn, nhân viên A cầm lấy bộ đàm còn chưa nói chuyện đã bị nhân viên B đè lại.

"Nếu bị ông chủ biết chúng ta chắc chắn sẽ bị mắng, chỉ con gà con như thế, bắt lấy trước hẵng đi nói với ông chủ."

Nhân viên A bỏ bộ đàm xuống: "Anh nói rất đúng."

Cũng chỉ chậm trễ chút như vậy, Giang Dữ Mặc lại mở cửa vài gian phòng, cửa phòng mở ra, Giang Dữ Mặc hoàn toàn mặc kệ mình có dọa đến người đang đánh nhau kịch liệt bên trong hay không, xoay người đi sang đối diện mở cửa một phòng nữa, bên trong cửa phòng mỗi phòng đều có người bị quất, bị ngược đãi, Giang Dữ Mặc coi như không thấy, thăm dò hỏi một câu: "Cố Du Du! Cô ở đâu? Cố Du Du!

Cô có bên trong không?"

"Đệt! Mẹ mày ai đấy!" Gã mập đang vung roi hưởng thụ sự chi phối nổi trận lôi đình, lúc xoay người khuôn mặt người phụ nữ lộ ra, khóe mắt sinh tím, khóe miệng sưng vù, trên má còn có dấu tay rõ ràng, tay chân bị trói trên giá gỗ, quần áo trên người đều bị roi quất toạc.

"Hửm? Không có à." Giang Dữ Mặc lẩm bẩm: "Rốt cuộc đi đâu rồi?"

Giang Dữ Mặc quay đầu đi luôn, gã mập cũng không hiểu ra sao không biết cậu rốt cuộc đến làm gì, căn bản không phát hiện người phụ nữ bị trói trên giá gỗ phía sau gã được cởi trói trong nháy mắt.

Người phụ nữ liếc nhìn dây thừng tuộc ra trong im hơi lặng tiếng, cô không biết đây làm được kiểu gì, nhưng cô biết, đây nhất định là người vừa nãy kia làm, nhất định là cậu ấy!

Đau đớn dữ dội đánh thức lửa giận báo thù của cô, người phụ nữ cầm lấy móc sắt treo bên cạnh…

Tình cảnh như vậy cứ cách vài giây sẽ trình diễn, chờ khi nhân viên AB tay cầm dùi cui chạy đến dưới lầu, thời gian hai phút ngắn ngủn, trong căn phòng bị mở ra đã vang lên tiếng k** r*n, bị thương có nam có nữ, có số là hàng hóa bị thương, có số lại là khách quý bị làm bị thương.

Xong rồi, chuyện lớn rồi.

Chuyện này đã không chỉ bọn họ có thể giải quyết, hai người ngay lập tức định cầm lấy bộ đàm bên hông gọi người, kết quả mới vừa ấn xuống nút trò chuyện, đã bị Cố Ngu mới vừa chạy xuống từ phía sau đánh ngất xỉu.

Bên này, Giang Dữ Mặc còn đang thò đầu nhìn ngó: "Cố Du Du có đây không?"

Gã đàn ông áo mũ chỉnh tề hùng hùng hổ hổ, quay đầu vừa thấy Giang Dữ Mặc thì ánh mắt biến đổi: "Nơi này không có Cố Du Du, cậu mới tới? Ông chủ cậu chưa nói quy củ với cậu à? Nếu cậu bồi tôi, tôi sẽ không tố cáo với ông chủ cậu, thế nào?"

Lý Uyển Đình sắp bị l*t s*ch quần áo, cô cảm thấy mình vẫn không ăn hết chén cơm này, không hạ miệng được, cũng không chịu nổi nỗi đau trên cơ thể, cô hối hận.

Cô vội vàng hét lớn không làm, muốn trở về, nhưng lại bị cho biết cô về sau cũng không trở về được, người đến nơi này đều là người không thế lực không bối cảnh không có người quan tâm, mất tích ba

-năm tháng cũng sẽ không có ai đi báo cảnh sát, cho nên cho dù cô có ầm ĩ như thế nào cũng vô dụng, còn không bằng hầu hạ gã cho tốt, chờ gã vui sẽ bao cô, còn đỡ cô phải chịu tội của những người khác.

Lý Uyển Đình tuyệt vọng, đúng lúc này, cửa mở ra, người đến còn rất quen thuộc: "Giang Dữ Mặc! Cứu tôi!"

Giang Dữ Mặc vốn muốn quay đầu đi ngay, kết quả gặp gỡ người hơi quen: "Là cô à."

Là idol mạng nhỏ kia, Giang Dữ Mặc sau đó có việc muốn lợi dụng cô, thuận tay nhặt roi trên mặt đất lên.

Gã đàn ông còn cao hơn Giang Dữ Mặc nửa cái đầu, chiều ngang cũng rộng cỡ ba Giang Dữ Mặc, xét về trọng tải gã tùy tiện là có thể đè chết Giang Dữ Mặc.

"Ha, cậu muốn cứu cô ta? Cậu ngay cả bản thân cũng không cứu được đâu."

Mười mấy giây sau.

"Áu! Đừng đánh nữa! Tôi nhận thua! Mẹ mày đừng đánh nữa!" Trên mặt trên người gã đàn ông đều chằng chịt vết roi, gã ngoan ngoãn giúp Lý Uyển Đình cởi trói: "Anh đại! Chị đại! Hiện tại tôi có thể đi chưa?"

Giang Dữ Mặc lui về phía sau tránh ra, nhe răng cười: "Có thể, ông đi đi."

Gã đàn ông nhìn cậu một cách cảnh giác, phát hiện cậu thật sự không động thủ, ngay lập tức chạy về phía cửa, mẹ nó xem gã tìm người về bắt hai người này lại treo lên quất…

Rầm!

Lý Uyển Đình giơ lên bình hoa trang trí chợt ném qua đập vào gáy gã đàn ông, gã đàn ông mắt trợn ngược ngã xuống đất hôn mê ngay tại chỗ.

Giang Dữ Mặc đến sớm, Lý Uyển Đình quần áo còn coi như hoàn chỉnh, Lý Uyển Đình hỏi Giang Dữ Mặc tới làm gì? Giang Dữ Mặc nói: "Tới tìm người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!