Cố Ngu trước đây vẫn luôn đều biết có loại hoạt động này, anh không thể nào đánh giá về sở thích của người khác, nhưng chưa từng có ai dám nói việc này ở trước mặt anh, càng miễn bàn mời anh tham gia, vì thế khi anh xuất hiện tại hiện trường tụ hội, hiện trường chợt yên tĩnh cả.
Có kinh ngạc, có sốc, có hiểu rõ, cũng có chế giễu, giống như đang nói cho dù có được gọi là quân tử thì anh cũng không thoát khỏi được thói hư tật xấu của đàn ông!
Tụ hội loại nhỏ này, người ở hiện trường sẽ không vượt qua hai mươi. Bất kỳ một ai cũng là khách quen thường xuyên xuất hiện trên bìa tạp chí, còn có nho thương nổi tiếng bằng "yêu vợ".
Khách mời ở đây đều là nhân vật nổi tiếng trong xã hội, bọn họ đến xã giao với Cố Ngu, không bàn dự án kinh doanh thường nói trong buổi tiệc, trong ba câu có ba câu đều không rời h*m m**n riêng tư trong nam giới, lời trong lời ngoài còn có sự kiêu ngạo của tay già đời với tay mới đối với Cố Ngu.
Mặt mày Cố Ngu như tuyết trắng rơi trên tuyết tùng nơi núi cao, lạnh lùng hời hợt, không hề bận tâm.
Trước đây họ sẽ cảm thấy anh là đóa hoa cao quý lạnh lùng, hiện giờ xuất hiện ở đây, không khỏi dán lên cho anh nhãn "giả vờ".
Người nào đứng ở đây mà không phải có đam mê thiểu số, nếu đứng ở đây thì chẳng phải giống với bọn họ? Giả vờ gì mà giả!
Cố Ngu bất động như núi, đều lù lù bất động mà chặn lại tất cả thăm dò hoặc mịt mờ hoặc trắng trợn của người khác.
Mùi hương thơm ngát ngào ngạt trong không khí hun người ta hơi choáng váng.
Rất nhanh, đã có cô gái thỏ mặc quần áo mát mẻ bước vào, chỉ với vài câu nói đơn giản đẹp đẽ đã dễ dàng hâm nóng không khí, ánh đèn mờ ảo ảm đạm kèm với ngôn ngữ tràn ngập tính ám chỉ, nhóm quý ông thượng lưu ngày thường áo mũ chỉnh tề dần dần bị khơi ra d*c v*ng nơi sâu nhất trong lòng.
Không bao lâu, mười mấy nam nữ trẻ tuổi trang điểm đẹp đẽ, ăn mặc hở hang nối đuôi nhau ra từ cửa hông bên cạnh, bọn họ lần lượt bày đồ ăn và rượu trước mặt khách quý, một tấm màn sân khấu to trước bàn ăn hình chữ nhật được kéo ra, có hai người đứng bên trên đang biểu diễn tiết mục.
Cố Ngu cụp mắt, anh không xem tiết mục, cũng không chạm vào đồ ăn.
"Sếp Cố sao không động? Vì không hợp khẩu vị?" Người phụ trách bên cạnh vội vàng tiến lên. Ai có chút quan hệ trong giới đều nghe qua danh hiệu của Cố Ngu, nhưng đồng dạng cũng biết vị này giữ mình trong sạch lắm, một đường hai điểm là công ty và nhà, ngày thường chỉ tham gia một ít buổi tiệc đứng đắn, giải trí tư nhân cũng chỉ chơi với người thừa kế của hai nhà Từ
- Chu kia.
Vốn tưởng rằng trong xương cốt thật sự giống như tuyết tùng, lạnh lùng cao nhã, không ngờ thế nhưng sẽ xuất hiện ở đây.
Quả nhiên có là quân tử khiêm tốn ưu nhã cũng không thoát khỏi được thói hư tật xấu của đàn ông.
Cố Ngu nhướng mày, lau lau tay bằng khăn lụa sạch sẽ bên cạnh, tuy cười nhạt song không hiểu sao khiến người ta không dám vượt quá giới hạn: "Tôi đi toilet."
Người phụ trách trong lòng lộp bộp một tiếng, lại không dám chống đối, vội vàng bảo người hầu dựa tường chờ đợi bên cạnh dẫn đường, mà người hầu này xoay người lại, quần áo phía sau thế nhưng khoét rỗng, lộ ra khoảng lớn da.
Người vừa đi, người phụ trách lập tức tìm tới giám đốc Ngô, muốn hỏi rõ sở thích của Cố Ngu.
Nhiệm vụ chủ yếu hôm nay của giám đốc Ngô cũng là giữ sếp Cố lại, vừa rồi cũng vẫn luôn đang chú ý, ông ta khẩy mái tóc không còn nhiều lắm của mình: "Anh nói xem, sếp Cố có phải cho rằng những người này không sạch sẽ không?"
Người phụ trách tay phải đấm lòng bàn tay trái: "Có lý! Kiểu người giống cậu ta quả thật sẽ có mối băn khoăn này. Ể? Hôm nay tôi vừa lúc có mấy hàng mới sạch sẽ! Đợi chút sếp Cố trở về để cho cậu ta xem một cái."Ước chừng qua nửa giờ, Giang Dữ Mặc cảm thấy xe chợt dừng, ô tô tắt máy ngừng lại. Sau đó cửa xe mở ra, cậu bị khiêng đầu lộn ngược trên vai.
Giang Dữ Mặc tận chức tận trách sắm vai một nhân vật bị làm ngất, cậu nghe được tiếng bước chân rất nhỏ vụn.
Hệ thống bỗng kinh hãi: [Mẹ tôi ơi! Em gái nam chính tại sao… chờ đã, ký chủ anh vừa rồi gửi định vị chính là muốn…]
Giang Dữ Mặc mặt vô tội: "Mày đang nói gì vậy?"
Hệ thống che miệng lại, trong lòng đã đang thương tiếc Cố Du Du.
Nó trơ mắt nhìn nam áo hoodie đi về phía cây cột mà Cố Du Du đang núp, nhẹ nhàng đã túm Cố Du Du tay chân luống cuống phỏng chừng đang dùng điện thoại cầu cứu đánh ngất khiêng lên.
"Ai đây? Ốm lòi xương đen thùi lùi, cậu bắt cô ta làm gì?" Nam áo da hỏi.
Nam áo hoodie nói: "Cô ta nhìn thấy chúng ta, còn muốn báo cảnh sát. Chẳng lẽ định thả đi?"
Nam áo da: "Vậy không ổn, trông như vậy hẳn cũng không ai sẽ coi trọng cô ta, coi như cô ta xui xẻo."
Cùng lúc đó, Cố Ngu đi vào toilet, anh trực tiếp khóa trái cửa bên ngoài cùng, mở ra vòi nước vàng kim, đưa tay rửa sạch sẽ, rồi lau khô bằng khăn giấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!