"Nói đi." Đôi môi nhạt màu và đẹp của người đàn ông kề vào chóp tai đỏ bừng của thiếu niên: "Bây giờ cậu đang nằm mơ, chuyện gì cũng có thể nói, không có ai sẽ biết cậu nói gì."
Giọng nói đặc trưng của nam giới trưởng thành đè xuống rất thấp rất trầm, nhẹ giọng nỉ non bên tai, hạ thấp cảnh giác của người ta trong âm thầm.
Thiếu niên tai ngứa muốn rụt cổ, nhưng chỉ nhúc nhích một chút, cổ đã bị bóp lấy mạnh hơn.
Đôi tay gầy gò của thiếu niên bắt lấy cổ tay Cố Ngu, vô lực như mèo con cào, hai chân cậu cũng chuyển động cọ xát một cách bất lực, trong lúc vô tình cọ xát với đùi người đàn ông.
Giang Dữ Mặc giãy giụa không chỉ không có mảy may tác dụng, ngược lại còn chọc giận người khởi xướng.
Cố Ngu nheo mắt, hình ảnh bạn tốt người thân tử vong ở kiếp trước một lần nữa đan xen trình diễn trước mặt.
Hai mắt Cố Ngu đỏ sậm, bàn tay lập tức siết chặt.
"Ặc…" Giang Dữ Mặc lập tức chững hơi thở, không bao lâu, đã ngẩng đầu lên hé miệng muốn hít vào nhiều không khí hơn vì hít thở khó khăn.
Đầu lưỡi thịt hồng nhạt nằm giữa môi răng hơi hé mở, nước bọt trong miệng rất nhanh tụ lại trong khoang miệng vì không thể nuốt, dần dần chảy ra từ hai bên khóe môi.
Khoảnh khắc tay chạm vào chất lỏng, ánh mắt Cố Ngu hoảng hốt một thoáng.
"Quái… quái vật lớn gì đấy! Tôi đánh!" Giang Dữ Mặc như gặp ác mộng, trong lẩm bẩm hai tay túm loạn, năm ngón tay tóm lấy mái tóc đen dày của Cố Ngu, bàn tay khác quơ vào trong mặt anh.
Cố Ngu ngửa ra sau không né tránh hoàn toàn, mũi đau xót.
Lúc này, ô tô đột nhiên thoáng phanh gấp, Cố Ngu thân hình hơi dao động, tay chống lên lưng ghế.
"Khụ khụ." Giang Dữ Mặc cuộn tròn trên ghế, bản năng che lại cổ ho khan, dáng vẻ khóe mắt vương nước mắt yếu ớt như trẻ mới sinh vậy.
Cố Ngu nghiêng đầu nhìn chăm chăm, không biết suy nghĩ gì, ánh mắt nguy hiểm khó lường.
"Ông chủ, xin lỗi, phía trước có người vượt đèn đỏ." Phía trước truyền đến giọng nói của tài xế.
Rất nhẹ, nhưng đủ để khiến Cố Ngu tỉnh táo.
Dấu tay hiện lên trên cần cổ trắng tuyết của thiếu niên tỏ rõ chuyện tốt anh đã làm.
Nhưng nghĩ đến hành động của Giang Dữ Mặc ở kiếp trước, trái tim mới vừa mềm xuống của Cố Ngu một lần nữa trở nên cứng rắn.
Đây đều là cậu tự chuốc lấy. Cố Ngu nghĩ.
Hai mươi mấy phút sau, tài xế đỗ xe vững vàng tại ven đường.
Anh ta mở cửa xuống xe.
Thiếu niên ấy vừa nhìn là biết đã say, chắc chắn do anh ta đi đỡ người, sao có thể để ông chủ đỡ chứ?
Chỉ là tài xế mới vừa xuống xe, cửa ghế sau mở ra, trong kiếp sống hành nghề của anh ta, ông chủ
- người đối với người khác rất có cảm giác ranh giới chưa từng kề vai sát cánh với bất luận một người khác giới hay đồng giới nào một tay vác thiếu niên say chếnh choáng lên vai.
Tài xế sững người một chút, giây tiếp theo anh ta nhìn thấy vết cào trên mũi ông chủ, tóc rối bù, cùng với dấu vết trên cổ thiếu niên.
Tài xế: O-O
Chơi xuất sắc đến vậy luôn?
Tài xế lưu loát xoay người lên xe đóng cửa, trước nay chưa từng thấy may vì mình phản ứng nhanh như vậy.
·
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!