Chương 16: (Vô Đề)

[Ký chủ, ngài đoán chắc nam chính sẽ xuất hiện?]

Hệ thống khó hiểu: [Ngài đây là muốn làm gì?]

Giang Dữ Mặc dựa lên cửa sổ xe, nhìn như đang nhìn cảnh sắc lùi lại nhanh chóng ngoài cửa sổ, thực tế quả thật đang chú ý thần sắc của nam chính qua hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ xe.

Cố Ngu mắt nhìn phía trước, trên mặt nhìn không ra cảm xúc gì.

Khóe môi bên trái của Giang Dữ Mặc bất động, khóe môi bên phải dựa vào cửa sổ xe khẽ khàng nhấc lên một độ cung nhỏ.

[Ký chủ ngài hình như tâm trạng rất tốt?]

Hệ thống khó hiểu: [Vừa nãy ngài vì sao muốn cố ý drift cản xe…]

Đúng vậy, vừa rồi rõ ràng trôi qua cua bình thường cũng sẽ không xuất hiện tai nạn xe, nhưng Giang Dữ Mặc cố ý chuyển động tay lái lúc cản xe khiến cho thân xe không ổn trực tiếp đâm bay ra ngoài.

Hệ thống: [Bộ ngài không sợ hậu quả thảm khốc thật à?]

Tai nạn xe cộ đứt tay đứt chân đều là chuyện thường ngày, ký chủ to gan thật, việc này cũng dám đánh cược?

"Giờ không phải không có việc gì à?" Giang Dữ Mặc sao có thể lấy mạng mình ra đùa, cậu hiểu rõ trong lòng, với tính năng của chiếc xe thể thao kia, cộng thêm thao tác này, cậu nhiều nhất chịu chút vết thương nhẹ thôi, những chuyện này đều nằm trong dự kiến.

Trừ phi vòng bảo vệ của quốc lộ đứt gãy, ô tô bay ra, loại xác suất này quá thấp.

Chỉ là không ngờ rằng ô tô sẽ mắc trên vòng bảo vệ.

Nói tóm lại, Giang Dữ Mặc cũng có một chút thành phần đánh cược, mà kết quả tuy có chút ngoài ý muốn, nhưng cậu đánh cược thắng.

Giang Dữ Mặc nhưng không quên thần thái của Cố Ngu khi kéo cửa xe ra, quả thực khiến cậu máu nóng sôi trào, trái tim như bị vuốt của vài con mèo cào vậy.

Giang Dữ Mặc nheo mắt, l**m l**m môi.

Cậu có thể dư vị hình ảnh này thật lâu!

Giang Dữ Mặc phảng phất tìm được rồi việc vui mới, cậu hiện tại vẫn còn chưa thể trăm phần trăm xác định Cố Ngu trùng sinh, nhưng phản ứng của Cố Ngu, rất mỹ diệu không phải sao?

"Lần trước cậu cứu Du Du, tôi còn chưa cảm ơn cậu đàng hoàng."

Thời gian chờ đèn xanh đèn đỏ, Cố Ngu đột nhiên nói: "Cậu nghĩ xong muốn gì chưa?"

Giang Dữ Mặc lúc đối diện mặt mày dịu dàng hơi nhếch lên của anh trong gương chiếu hậu, Giang Dữ Mặc nhướng mày: "Gì cũng được?"

"Chỉ cần tôi có."

Cố Ngu hơi mỉm cười, tay nắm lấy tay lái lại lặng yên siết chặt, Giang Dữ Mặc vô cùng bí mật liếc qua vài đường ánh mắt, phát hiện xương ngón tay thon dài của người đàn ông trắng bệch rõ rệt, đường nơi gân mu bàn tay có thể thấy được rõ ràng.

Giang Dữ Mặc nheo mắt lại để che giấu ý cười và ác ý dày đặc trong đó, cậu trở tay che nơi khóe môi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không ngăn lại nữa cậu sợ sẽ bị Cố Ngu nhìn thấy khóe miệng nhếch cao của cậu.

Cố Ngu liếc nhìn thiếu niên qua đuôi mắt, cậu đang nghiêm túc ngửa đầu thưởng thức cảnh sắc neon nhiều màu bên ngoài, mới qua không bao lâu, vết ứ xanh tím ở những nơi lộ ra trên người có vẻ càng thêm nghiêm trọng, phảng phất bị ai hành hung một trận vậy.

Lướt qua nhận thức của Cố Ngu kiếp trước đối với Giang Dữ Mặc, hiện tại Giang Dữ Mặc trông chẳng qua chỉ là một thiếu niên ngây ngô đơn thuần vừa mới kết thúc thi đại học năm nay.

Có ai ngờ được rằng, chính một nam sinh nhìn qua đơn thuần sạch sẽ như vậy, sẽ nhẫn tâm đến mức lợi dụng đủ mọi thủ đoạn thiết kế hại chết mọi người bên cạnh anh.

Cố Ngu xoa xoa ngón tay, đột nhiên có hơi muốn hút thuốc.

"Có để ý nếu tôi hút điếu thuốc không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!