Chương 15: (Vô Đề)

"Sếp Cố, đây là…"

Trợ lý gõ cửa, vừa định tổng kết báo cáo lịch trình hôm nay và mấy ngày kế tiếp.

Cố Ngu lập tức vớt lấy áo khoác tây trang trên sofa, sải bước: "Tan làm, hành trình gửi thẳng đến email của tôi."

Trợ lý sửng sốt một chút: "… Vâng, sếp Cố."

Kỳ lạ, sếp Cố ngày thường không đến 11 giờ không tan làm, hôm nay sao sớm như vậy? Hơn nữa nếu anh ấy không nhìn lầm, vết đỏ mỏng bên trên áo sơmi cổ đứng của sếp Cố, rất giống do người cào ra.

Không phải chứ? Ông chủ của anh ấy không phải tính lãnh đạm ư? Giờ đã sắp có bà chủ rồi?

Cố Ngu đi thang máy đến bãi đỗ xe ngầm, không ngồi vào ghế sau như thường lệ mà đi thẳng đến bên ghế điều khiển: "Xuống."

Tài xế không hiểu ra sao xuống xe, nhìn chăm chú ông chủ ngồi vào trên ghế lái, thuần thục khởi động lùi xe vút một thoáng đã rồ ga lái thẳng ra ngoài, sau mấy hơi thở ngay cả khói xe cũng chẳng nhìn thấy.

Tài xế: Ơ kìa… do tôi làm sai chỗ nào? Ngày mai tôi còn có thể đến làm không?

......

Đêm khuya, xe thể thao xa hoa gầm thét lao đến với tiếng gầm rú trầm thấp tựa ác long rít gào.

Vút!

Giang Dữ Mặc xuống xe mượn dùng đèn pha xe thể thao nhìn ra xa phía trước, bọn họ hiện đang ở vị trí trên đỉnh một sườn núi, thuộc về "đầu Rồng", thân rồng chín quẹo mười tám cong, đi quanh một ngọn núi, độ dốc dốc đứng, độ cong quanh co, bởi vậy thường xuyên có người đến đây đua xe tìm kiếm k*ch th*ch.

[Ký chủ! Nhịp tim ngài hình như hơi nhanh.]

Giang Dữ Mặc: "Ồ."

Gió đêm hơi lạnh thổi đáy lòng Giang Dữ Mặc nóng rực.

Giang Dữ Mặc khóe môi mang theo nghiền ngẫm: "Hệ thống, dùng giá trị năng lượng tra vị trí và hướng đi của Cố Ngu."

Đây không tính làm chuyện xấu, cho nên hệ thống điều tra rất nhanh.

[Vâng, ký chủ, giá trị năng lượng hiện tại 10.7]

[Nam chính cách khoảng 8km…7.5km, đối phương đang nhanh chóng đến gần!]

Ý cười nơi khóe môi Giang Dữ Mặc gia tăng.

"Thế nào? Có sợ không?" Từ Phi Diệu một tay chống cửa xe nhảy xuống xe thể thao, hắn chú ý thấy Giang Dữ Mặc xuất thần nhìn đường núi, cho rằng cậu hơi sợ hãi.

Chung Tề Khải cũng cảm thấy Giang Dữ Mặc mới mười tám tuổi, trước kia chắc cũng chưa từng chơi hoạt động mạo hiểm, trong lòng tám phần không dám lên, chỉ là ngại mặt mũi không nói được lời rút lui, anh ta vừa định cho cậu một bậc thang: "Nếu không cậu cứ ở một bên nhìn trước, để anh Từ của cậu và tôi cho cậu phải kinh ngạc!"

Những người khác cũng không cảm thấy điều này có gì không đúng, hai đại ca dẫn đầu đều khách sáo với Giang Dữ Mặc như vậy, bọn họ tự nhiên không thể nói gì, hơn nữa còn sôi nổi an ủi thiếu niên cho cậu bậc thang xuống.

"Ban đầu lúc tôi vừa mới lấy được bằng lái cũng không dám đi con đường này."

"Tôi nhớ rõ lần đầu tiên cậu đi con đường này cũng suýt nữa tè trong quần nhỉ!"

"Cậu đừng phỉ báng tôi! Tôi đó là nước là nước!"

"Được được được! Cậu nói gì chính là đó!"

Những người khác khuyên một hồi cũng suýt chút đánh nhau luôn.

Giang Dữ Mặc gãi má, ánh đèn nơi đầu xe ánh đáy mắt cậu tỏa sáng, cậu cười có chút thẹn thùng: "Tôi..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!