Trong thang máy, Từ Phi Diệu vô cùng tò mò đối với người mà hai anh em cậu Hai đều vừa ý.
Từ Phi Diệu: "Cậu đến đây làm gì?"
Giang Dữ Mặc có hơi cạn lời: "Trừ chơi ra còn gì được?"
Từ Phi Diệu nghẹn một chút: "Nơi này lại không dễ vào, bộ cậu không lo không vào được à?"
Giang Dữ Mặc vẻ mặt anh bị ngốc à?, cậu nói: "Bây giờ không phải vào được rồi à?"
"Đó là bởi vì…" Từ Phi Diệu dừng lại: "Hey, tên nhóc cậu hơi bị thú vị đấy."
Đến tầng 10 rồi, bước lên tấm thảm dày màu đen đi qua hành lang u tối hẹp dài, Giang Dữ Mặc đi theo vào phòng riêng, đẩy cửa ra, một phòng cả trai lẫn gái đều đã bắt đầu chơi.
Bên này có chơi mạt chược, bên kia có hát karaoke, còn có đánh bida…
Giang Dữ Mặc đảo qua, phát hiện những người này chơi còn rất lành mạnh.
Mà lúc này, trong một phòng riêng khác cùng tầng lầu, Giang Hoa Dung bị trói gô đè quỳ trên mặt đất.
Nơi nhìn thấy chỉ có bốn gã vệ sĩ thân hình vai rộng rắn chắc, khỏe khoắn, mí mắt Giang Hoa Dung giật giật, nhìn về phía Tiền Thịnh ngồi trên sofa một cách phóng khoáng, hai chân tách ra, nặn ra chút tươi cười: "Tổng giám đốc Tiền đây là có ý gì?"
Tiền Thịnh động động ngón tay, người mẫu ngồi trên đùi gã đưa lên xì gà cắt đầu châm lửa, Tiền Thịnh tay mò mẫm trên người người mẫu ăn mặc mát mẻ, hít mây nhả khói, không nói gì.
"Ông sẽ không thật sự cho rằng tiền của chúng tôi dễ lấy vậy đó chứ?" Tiền Hâm thì một thân vest màu bạc, áo khoác phanh rộng, áo sơmi cũng cởi mấy cúc đến tận ngực, giày da hai mặt đen dẫm mạnh mấy cái trên đùi to béo của Giang Hoa Dung, trong tiếng hét to của Giang Hoa Dung đi đến ven tường rút ra một cây gậy đánh golf từ thùng.
"Giang Dữ Mặc chạy rồi, chuyện này ông tính giải quyết thế nào?"
Da mặt Giang Hoa Dung giật giật: "Cái này, tôi trả tiền lại cho ngài?"
Tiền Hâm cẩn thận đánh giá cầu côn, nghe vậy kinh ngạc liếc ông ta một cái: "Sao ông lại cho rằng trả lại tiền rồi thì chuyện này sẽ kết thúc? Đây là chuyện tiền thôi à?"
Giang Hoa Dung hiển nhiên đã ăn một trận đánh, khóe miệng xanh tím giật một chút vì đau, ông ta có hơi đau mình: "Ặc, ngài cho tôi chút thời gian, tôi tôi nhất định tìm một người tuổi trẻ xinh đẹp tự nguyện…"
Bốp!
Tiền Hâm đè lại đỉnh đầu Giang Hoa Dung, đem một cái đế dùng dây lưng cột vào trên đầu ông ta: "Suỵt suỵt suỵt, ông có phải đã quên chúng tôi là mở công ty quản lý rồi không? Muốn ngôi sao xinh đẹp nào mà chẳng có?"
Giang Hoa Dung nhìn gã đặt gôn trên đầu mình, cơ thể run rẩy không kiểm soát được, Tiền Hâm ngồi xổm xuống đè lại bờ vai ông ta: "Đừng nhúc nhích! Nếu bóng rớt, vậy đánh chính là đầu của ông đó!"
Giang Hoa Dung cứng cổ, mồ hôi không ngừng chảy ra, chẳng mấy chốc đã đổ mồ hôi đầm đìa.
Tiền Hâm xách theo gậy đánh golf đứng dậy, vào vị trí, sau khi hai tay nắm chặt cầu côn điều chỉnh tư thế mấy lần.
Vút!
Cầu côn quét qua đỉnh đầu Giang Hoa Dung, tiếng gió xé toạc mạnh mẽ truyền vào tai Giang Hoa Dung một cách rõ ràng, ông ta đột nhiên run lên, sợ tới mức ngồi bệt xuống đất.
"Chậc, thế nhưng vung hụt." Tiền Hâm bất mãn: "Quỳ tốt vào!"
Nhưng Giang Hoa Dung thật sự sợ, ngay cả sức lực nói chuyện cũng không có, càng đừng nói quỳ: "Xin… hộc… cầu xin…"
Vệ sĩ tiếp nhận mệnh lệnh của Tiền Hâm tiến lên giữ chặt vai Giang Hoa Dung cố định ông ta lại.
Tiền Hâm một lần nữa bày xong tư thế, híp mắt nhắm chuẩn: "Đừng nhúc nhích! Nếu không lát nữa đánh vào đầu cũng đừng trách tôi."
Giang Hoa Dung môi run rẩy: "Cậu cậu, tôi tôi bồi tiền, mười triệu (~37tỷ) a a!"
Vút!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!