Trong phòng ngủ không bật đèn, Giang Dữ Mặc ngồi trên cửa sổ lồi một chân co lên, một chân khác chống trên đất, cứng đờ âm u lạnh lùng như một bức tượng đá không có sự sống.
Qua thời gian cảm xúc thăng hoa kia, lý trí trở về, đầu óc cậu hoạt động nhanh chóng, không ngừng suy nghĩ, người tấn công cậu vào tối hôm nay rốt cuộc là ai?
"Tiền Thịnh cuối cùng cũng phản ứng lại tìm người đến xử tao?"
"Hay là Giang Hoa Dung Giang Sùng Nguyên chịu thiệt trong tay Tiền thị, muốn tìm tao tính sổ?" Giang Dữ Mặc lắc đầu: "Không đúng, Giang Hoa Dung không có gan đó cũng không có đầu óc đó, Giang Sùng Nguyên có chút đầu óc nhưng không nhiều lắm, nhưng mà, thật sự phải nói, vẫn là mẹ hắn ta có khả năng lớn hơn nhiều."
"Mất năm triệu, việc kinh doanh của Giang thị cũng bay. Tiền thị chắc chắn sẽ không chịu để yên, nhất định sẽ hung hăng cắn xuống một miếng thịt từ trên Giang thị cho hả giận, trừ phi, Giang thị bọn họ có thể trấn an tốt hai kẻ tồi đó."
Đầu óc Giang Dữ Mặc chuyển nhanh, suy đoán đủ loại khả năng.
Trước mắt có hai tình huống có xác suất cao nhất:
Một là Tiền Thịnh âm thầm tìm người làm, nhưng người kia vừa nãy đến gấp gáp muốn g**t ch*t mình, hơn nữa cũng không cướp điện thoại của cậu, cứ như vậy khả năng liền thu nhỏ.
Một khả năng khác chính là bà Giang khó chịu việc cậu lấy không năm triệu, tìm người làm.
Điều này cũng không phải không có khả năng, đánh giá của Giang Dữ Mặc đối với bà Giang vẫn luôn là con rắn sẽ không kêu lẩn khuất trong chỗ âm u, yên tĩnh lại có độc trí mạng.
Tổng hợp lại, trước mắt thì bà ta có khả năng lớn nhất.
Ánh đèn đường bên ngoài chảy xuôi vào phòng, Giang Dữ Mặc vốn đã trắng phảng phất được phủ một lớp filter trông càng tựa phi người hơn.
Thời gian từ từ đến 12 giờ đêm, căn phòng xưa cũ cách âm không tốt lắm, Giang Dữ Mặc nghe được rõ cửa cách vách mở ra lại rầm một tiếng vội vàng đóng sầm, mơ hồ nghe thấy vài câu nói nôn nóng.
"... Buổi chiều vọc nước... bị sốt..."
"... Mau đi bệnh viện... đi một chút"
Cách vách là một nhà ba người sinh sống, Giang Dữ Mặc ngẫu nhiên gặp qua vài lần, bố mẹ nhà kia ngày thường không mấy tốt với con, thường xuyên quát mắng, nhưng chính phụ huynh như vậy, đứa con đột nhiên bị sốt cũng sẽ vô cùng sốt ruột đưa đi bệnh viện.
Sau một loạt tiếng bước chân dồn dập hoảng loạn, hành lang quay về yên tĩnh.
Giang Dữ Mặc chậc một tiếng, vò đầu tóc rối bời, đi tắm rửa rửa mặt đổi bộ quần áo sạch sẽ nằm trên giường, mới vừa nhắm hai mắt lại đột nhiên ngồi bật dậy như lò xo.
"Không đúng!" Giang Dữ Mặc nói: "Hệ thống! Hệ thống trừng phạt kia đâu? Sao không nói tao nhiệm vụ thất bại?"
Hệ thống: [Ặc, tôi tra một chút...]
[Woa! Ký chủ! Hậu trường hiển thị nhiệm vụ hình phạt đã hoàn thành!]
Giang Dữ Mặc nhíu mày: "Khi nào? Đừng nói với tao mày không tra được thời gian?"
[Ừm, tôi tra chút đã, khoảng mười giờ tối...]
Giang Dữ Mặc hồi tưởng một chút, hình ảnh trong đầu nhanh chóng lùi về như tua lại phim, cậu vuốt cổ vẫn còn đang đau: "Ồ ~ hóa ra là như thế."
Giang Dữ Mặc cười, như một bức tranh thuỷ mặc tử khí trầm lặng đột nhiên nhuốm đủ loại sắc thái tươi sống tràn ngập sức sống.
"Ha ha a ha ha ha ha!"
Giang Dữ Mặc không nhịn được cười, tiếng cười từ thấp không thể nghe thấy nhanh chóng biến thành cao giọng cười to. Uất nghẹn và lửa giận ban nãy đều tan thành mây khói hết.
Cậu cười càng ngày càng vui sướng, thậm chí cười đến mức ôm bụng cười ngã lên giường.
[...]
Hệ thống nơm nớp lo sợ, che lại miệng nhỏ không dám ra tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!