Nhấn gửi đi, nụ cười ác ý của Giang Nhiễm cứng đờ, dấu chấm than màu đỏ thẫm đâm hai mắt cô ta nhức nhối.
Cô ta giờ đã bị đá khỏi nhóm? Không phải, tại sao?
Không chờ Giang Nhiễm nghĩ thông suốt, tin nhắn quở trách của Vương Nguyệt Vi gửi đến trước.
Vương Nguyệt Vi: Không phải bảo cô đừng nói chuyện à?
Giang Nhiễm: Tôi chỉ là lo các cô đều bị anh ta lừa.
Vương Nguyệt Vi: Chuyện này không liên quan đến cô!
Giang Nhiễm: Vậy tôi xin lỗi?
Vương Nguyệt Vi: Đừng làm chuyện dư thừa!
Giang Nhiễm lo âu đập bàn lại làm gãy móng tay, đau đến hít hà, cô ta không hiểu Vương Nguyệt Vi có ý gì, cô ta chẳng qua chỉ nói một lời trong nhóm mà thôi, đến mức này sao?
Những con nhà giàu ngu ngốc đó cũng vậy, chỉ vì một câu đã đá cô ta khỏi nhóm, đầu óc bị điên đúng không?
Giang Nhiễm khẽ cắn môi, bỏ đồ đạc mới vừa lấy ra vào trong vali thu dọn xong, đảo mắt đặt ngay vé máy bay về nước.
Dựa vào đâu Giang Dữ Mặc sống cuộc sống hô mưa gọi gtió, mà cô ta thì xám xịt đi xa tha hương như một con chuột để tránh tai họa?
Giang Dữ Mặc dựa vào đâu sống tốt như vậy?
Đó chính là nhà họ Cố! Anh ta dựa vào đâu!! Người nhà họ Cố chắc chắn bị anh ta lừa bịp, cô ta muốn ở lại, xé nát bộ mặt thật của Giang Dữ Mặc! Mình mới xứng sống dưới ánh mặt trời, anh ta mới phải là con chuột trong cống thoát nước! Mãi mãi không thể thấy ánh sáng!
Lúc này, sau khi đá người không liên quan khỏi group, chủ nhóm để lại mặt mũi cho nên không chỉ tên, chỉ nhấn mạnh đừng để cho người không liên quan vào, bằng không sẽ đá ra cùng!
Sắp xếp trong group Giang Dữ Mặc không quan tâm, cậu dùng muỗng múc một miếng lớn mù tạt, duỗi dài tay đưa tới trước mặt Nguyên Tiếu: "Cô Nguyên, xin mời."
Mù tạt trên muỗng bạc trước mặt xếp thành núi nhỏ, Nguyên Tiếu hơi chần chờ, nhưng vì không mất vui, vẫn nâng tay lên vừa mới chuẩn bị ăn, kết quả Giang Dữ Mặc nâng tay: "Cứ ăn vậy đi."
Từ Phi Diệu giữa mày giật lên, ngã lưng dựa vào sofa, lặng lẽ lấy điện thoại ra áp vào đùi mượn bàn che giấu chụp được cảnh tượng gửi Cố Ngu.
Từ Phi Diệu: [Ảnh chụp. jpg]
Từ Phi Diệu: Cậu thật đúng là một tên đàn ông tội ác sâu nặng!
Cố Ngu không đáp, có lẽ đang bận.
Cố Hiên đang uống rượu, liếc mắt một cái: "Phụt."
Từ Phi Diệu gãi gãi đầu, cảm thấy bầu không khí quỷ dị muốn hóa giải một chút bầu không khí: "Ờm nếu không…"
"Được." Nguyên Tiếu dừng một chút, duỗi cổ há miệng một ngụm ăn vào muỗng đầy mù tạt.
Mới vừa vào miệng đã bị vị cay độc nồng đậm làm sặc, Nguyên Tiếu che miệng lại ho khan, đôi mắt lập tức đỏ lên, nước mắt không ngừng chảy xuôi như dây ngọc trai đứt, cô dùng khăn giấy lau mặt che khuất miệng mũi mới tránh được cảnh tượng xấu hổ nước mũi chảy loạn.
Đây chính là hình ảnh khó gặp, nếu không phải kiêng kỵ nhà họ Nguyên, bọn Vương Nguyệt Vi đã sớm không nhịn được chụp lại rồi.
Giang Dữ Mặc lại chợt nghĩ đến kiếp trước lúc mình sắp chết, Nguyên Tiếu một bên nói xin lỗi, một bên rút dao ra một lần nữa đâm vào trái tim cậu.
Chậc!
Giang Dữ Mặc tùy tay ném muỗng lên bàn: "Không chơi nữa, không thú vị."
Cậu đứng dậy, mới vừa nói muốn đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!