Trong căn nhà nhỏ hẹp lại ấm áp, Giang Dữ Mặc yên tĩnh ngồi bên cạnh Chu Thiến.
Người mẹ cáu kỉnh trầm cảm về sau trong trí nhớ đã không thấy bóng dáng, hình tượng dịu dàng thân thiết nhưng phần mặt mơ hồ bị khuôn mặt đầy sức sống trước mắt thay thế.
Ánh mắt Giang Dữ Mặc còn muốn mềm mại hơn đám mây trên bầu trời, tầm mắt rơi lên bụng cô lại vô cùng phức tạp.
Hiện tại chỉ hơi hiện thai, nếu muốn phá, có lẽ hơi có tổn hại với cơ thể, nhưng tuyệt đối tốt hơn so với sau này bị Giang Hoa Dung khống chế rơi vào trầm cảm hưng cảm thậm chí mất cả tánh mạng.
Giang Dữ Mặc không biết mình có thể ở đây bao lâu, cậu bảo hệ thống chuẩn bị gói quà thật lớn tặng cho Giang Hoa Dung, thiết trí xong thời gian đúng giờ phát hành, chờ Chu Thiến quyết định phá đứa nhỏ này, cô cũng cần một ít tiền để điều dưỡng thân thể.
[Nhưng mà, ký chủ, như vậy sẽ không ảnh hưởng tương lai chứ? Nếu anh không được sinh ra, vậy nam chính làm sao bây giờ?]
Hàng mi Giang Dữ Mặc run rẩy, môi bất giác mím chặt.
Tựa như có vô số cành dây từng vòng quấn chặt trái tim, ngực cậu hơi ngộp, trong đầu như bị nhét vào vô số sương mù, nhất thời đầu óc thế mà như thắt lại, hoàn toàn chẳng thể suy nghĩ.
Trên thực tế, cậu càng nghiêng về đây là một giấc mộng, chuyện xuyên không chỉ có trong tiểu thuyết mới có thể xảy ra này sao có thể sẽ tồn tại trong hiện thực?
"Tôi muốn sinh nó ra."
Một giọng nói dịu dàng nhưng kiên định gạt ra sương mù tiến vào đầu Giang Dữ Mặc, cậu như đứa trẻ năm tuổi mới vừa biết cách suy nghĩ, sau khi tỉ mỉ nghiền ngẫm năm chữ này, bỗng quay đầu nhìn về phía Chu Thiến.
Đôi mắt Giang Dữ Mặc lúc này còn tròn hơn trăng tròn, ngạc nhiên nói: "Chẳng lẽ cô còn chưa từ bỏ ý định với tên cặn bã Giang Hoa Dung kia?"
"Đương nhiên không phải!"
Chu Thiến cũng không ngạc nhiên trước sự khiếp sợ của cậu, dù sao một nữ sinh đại học chưa lập gia đình đã có con, ở thời đại này liền trước không nói người khác nghĩ như thế nào, chỉ là các cô phải sống như thế nào đã là một vấn đề không nhỏ rồi!
Nhưng không biết vì sao, cô thế mà lo chàng trai trước mắt này sẽ hiểu lầm cô, cô không hề che giấu sự chán ghét của mình: "Tên cặn bã Giang Hoa Dung kia tôi chắc chắn phải phân rõ giới hạn với anh ta, nhưng đứa nhỏ này…"
Chu Thiến rũ mắt, tầm mắt đi theo tay cùng rơi lên bụng nhỏ hơi nhô lên, đáy mắt hiện lên một sự kiên quyết: "Tôi muốn giữ lại."
Giang Dữ Mặc trong nháy mắt như tắm mình trong thủy triều ấm áp, cậu có chút hoảng hốt, rất nhanh nghĩ đến mặt khác: "Nếu cô sinh nó ra, vậy việc học đại học của cô phải làm sao? Hơn nữa, nuôi trẻ cũng cần rất nhiều tiền."
"Tôi và ba mẹ tôi đã rất lâu không qua lại vì chuyện này." Chu Thiến cười khổ.
Lời này nói thật dễ nghe, trên thực tế, hai ông bà sau khi biết việc này thì giận không thể át, tuyên bố cắt đứt quan hệ với cô, không có cô
- loại con gái còn chưa tốt nghiệp đại học, đã chưa kết hôn đã có thai.
Trên thực tế, lời nói của họ khó nghe hơn. Bởi vì là người thân, cho nên càng biết nói một số lời đâm vào tim hơn, hai người thẳng thừng thông báo sau này đừng liên lạc nữa, coi như không có đứa con gái không biết liêm sỉ cô đây.
Đứa nhỏ này sẽ là người nhà duy nhất của cô, cô không có khả năng sẽ vứt bỏ.
"Anh không sao chứ?" Chu Thiến bỗng phát hiện người này hốc mắt đỏ hoe, quan tâm hỏi thăm.
Giang Dữ Mặc chớp chớp mắt, hơi nước mới vừa trào ra tức thì bốc hơi.
Ở sâu trong nội tâm cậu, rất nhiều rất nhiều năm, thật ra vẫn luôn đều có một ý nghĩ cắm rễ trong não.
Cái chết của Chu Thiến cứ giống như một cây kim, hung hăng cắm rễ trong lòng cậu, cho dù lúc ấy mới 4 tuổi, độ tuổi vốn không nên để nhớ, cậu lại khắc sâu cảnh tượng ấy trong đầu.
Ban đêm mỗi khi bị ác mộng bừng tỉnh, dần dà, trong lòng không khỏi sinh ra một nghi vấn.
Nếu, Chu Thiến không sinh cậu ra, bà có phải sẽ không phải chết không? Sau này sẽ không sống đến khổ như vậy, mà sẽ giống như những sinh viên khác, vượt qua cuộc sống đại học một cách vui vẻ, sau đó bình phàm mà bình thường làm trâu làm ngựa cho nhà tư bản sau khi tốt nghiệp.
Tuy rằng bình thường, nhưng ít ra còn sống.
Đây là một cơ hội thoát khỏi vũng bùn rất tốt, Giang Dữ Mặc suy nghĩ rất nhiều, cậu còn muốn xác định cô có phải thật sự hạ quyết tâm không, có sợ không cuộc sống khó khăn về sau vân vân, nhưng những nghi vấn đó, đã tan thành mây khói sau khi Chu Thiến cúi đầu rũ mắt, v**t v* bụng lộ ra sự chờ mong cùng tươi cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!