Chương 113: Ngoại truyện 21. Xuyên đến 25 năm trước (1)

Đây là một buổi trưa bình thường.

Giang Dữ Mặc bị ánh nắng chiếu lên mắt đánh thức, hơi cử động cơ thể đau nhức khắp người như leo Thái Sơn một chuyến ngày hôm qua, cảm thấy cũng sắp tan thành từng mảnh.

Đều đã bên nhau bảy năm, người khác đều nói "lời nguyền" bảy năm*, nhưng Giang Dữ Mặc và Cố Ngu như không mảy may có sự bối rối này, Cố Ngu ra nước ngoài đi công tác nửa tháng mới trở về hôm qua.

* Thất niên chi dương (): có nghĩa là tình yêu sẽ bước vào giai đoạn nguy hiểm sau bảy năm, người ta tin rằng nếu vượt qua được "thất niên chi dương" thì đôi lứa sẽ bên nhau đến đầu bạc răng long.

Tiểu biệt thắng tân hôn* lời này quả nhiên không giả, hai người điên đảo gối chăn, từ nửa đêm lăn lộn đến gần như bình minh.

* : gặp gỡ sau ít ngày xa cách còn mãnh liệt hơn tân hôn.

Cho dù ngủ rồi, Cố Ngu đều như lo Giang Dữ Mặc sẽ chạy trốn vậy, ôm cậu vô cùng vững chắc vào trong lòng từ phía sau.

Có lẽ đi công tác quá mệt mỏi, Giang Dữ Mặc chậm rãi chui ra khỏi vòng tay Cố Ngu, người đàn ông cũng còn chưa tỉnh, anh lúc ngủ trông vô cùng vô hại, nhưng Giang Dữ Mặc biết anh đắm chìm thương trường nhiều năm sớm đã không giận tự uy, gần chỉ một ánh mắt thôi là có thể khiến nhân viên hai đùi run rẩy.

Nhưng Giang Dữ Mặc không sợ anh, lại là vì ở trước mặt cậu, Cố Ngu như càng sống càng đi lùi, còn dính người hơn cả bánh trôi gạo nếp.

Giang Dữ Mặc chẳng qua mới vừa vào phòng tắm rửa mặt không bao lâu, Cố Ngu đã như có radar nhắm nghiền mắt tiến vào ôm lấy cậu, khom người dúi đầu vào trên cổ cậu, kiên quyết mũi dụi tới dụi đi, môi trong lúc vô ý in xuống mấy nụ hôn phớt, cả hành trình hai mắt cũng chưa mở, vẻ mặt buồn ngủ không chịu được lại không nỡ buông người.

Giang Dữ Mặc phun bọt kem ra, bị dụi đến ngứa né tránh sang bên: "Ha ha ha ha mấy nhân viên đó của anh biết anh dính người như vậy không?"

Cứ hệt một cục bột nếp.

"Cho dù biết họ cũng không dám nói gì." Người đàn ông còn chưa tỉnh táo, trong tiếng nói khàn khàn còn mang một tia lười biếng.

Giang Dữ Mặc cảm thấy mình như cõng một con Koala, hai mắt cậu đều híp thành một khe vì cười, lắc lư cơ thể, cằm gác nơi vai Giang Dữ Mặc như một mô hình người cỡ lớn thỉnh thoảng nhắm mắt lại há miệng tiếp nhận sự giúp đỡ của Giang Dữ Mặc.

Đánh răng súc miệng xong, hai người lẳng lặng hôn nhau, Cố Ngu giờ mới coi như hoàn toàn tỉnh táo.

Dì đã nấu xong bữa trưa, đặt lên bàn giữ ấm, tối hôm qua kịch liệt như vậy, hôm nay liền ăn rất thanh đạm, nhưng trong thanh đạm cũng có chút tôm hùm số loại thịt vân vân, nấu mềm rục thơm ngọt.

Cố Ngu bận hơn nửa tháng, hôm nay đặc biệt dành ra một ngày dẫn Giang Dữ Mặc cùng đi ra ngoài chơi.

Hai người cùng ra ngoài, Giang Dữ Mặc đột nhiên hơi khựng: "Anh chờ chút, em quên mang theo điện thoại rồi."

Cậu xoay người trở về lấy, lại lần nữa mở cửa bước ra: "Rồi, anh ơi, chúng ta…"

Giọng cậu khựng lại, trợn tròn mắt nhìn đường phố người đến người đi trước mặt.

'Đệt đệt đệt! Hệ thống, giờ tao đang đâu đây?'

Hệ thống đã trầm mê internet đang ở trên mạng lướt web, bị một tiếng triệu hồi của ký chủ gọi lên, khoảnh khắc thấy rõ bốn phía cũng ngơ ngác.

[Ký chủ đừng nóng vội! Chờ tôi kết nối mạng!]

Hệ thống network tốc độ rất nhanh, chẳng mấy phút đã mang theo một tin tức lớn trở về: [A a a! Ký chủ chúng ta bây giờ hình như đến...]

Giang Dữ Mặc đứng bên ngoài cửa hàng bán TV, cách lớp kính nhìn chằm chằm đồng hồ điện tử treo trên tường, gần như nói ra cùng lúc với hệ thống: "Hai mươi lăm năm trước…"

Ngày tháng năm đỏ rực trên đồng hồ điện tử chưa bao giờ chói mắt như bây giờ, cậu có hơi hoảng hốt, trong tiếng hô hét hoảng sợ của hệ thống, một phỏng đoán chợt lóe qua trong đầu.

Cậu bảo hệ thống tra xét một địa chỉ, không chậm trễ mảy may, chạy đi theo tuyến đường vẽ xong trong đầu.

Vừa mới đầu bước chân còn có chút thất tha thất thểu, nhưng rất nhanh cậu càng chạy càng nhanh, hai chân sắp ra tàn ảnh, gió thổi lên tóc cậu, ánh nắng vàng như từng đóm vụng rơi vào trong ánh mắt.

Chỉ là lúc sắp đến mục đích, Giang Dữ Mặc lại rất nhanh giảm tốc độ, không vội vàng đi truy tìm bóng người xa xăm nào đó như hệ thống nghĩ.

Hệ thống nhìn ký chủ đi qua đi lại nơi cách một con phố, như thể người xa quê ra ngoài nhiều năm càng về gần đến quê thì trong lòng càng hồi hộp* khi về nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!