Chương 112: Ngoại truyện 20

Giang Dữ Mặc hốt hoảng nhìn về các bạn học xung quanh xin giúp đỡ, nhưng những bạn học này không phải quay đầu dời mắt, thì là đáp bằng vẻ chế giễu cao cao tại thượng.

Không ai, sẽ không có ai giúp cậu.

Giang Dữ Mặc chưa từng nhận rõ sự thật này hơn bao giờ hết.

Giang Sùng Nguyên nắm chặt cơ hội này dẫm lên Giang Dữ Mặc, thứ như phù hiệu này vốn là việc nhỏ, có thể nói là nhặt, nhưng Giang Sùng Nguyên làm sao sẽ để Giang Dữ Mặc thoát thân dễ dàng?

Hắn ta việc nhỏ hóa lớn, hơn nữa sử dụng danh hào của Cố Ngu thành công khiến chủ nhiệm lớp coi trọng chuyện vốn tưởng chỉ là vặt vãnh này.

Trong văn phòng, phù hiệu đã được đặt trên bàn, chủ nhiệm lớp phân biệt một phen: "Quả thật là phù hiệu của Cố Ngu, đây hẳn là trò nhặt ở đâu nhỉ?"

Phù hiệu chỉ là vấn đề nhỏ, nhiều nhất chẳng qua trả về là được.

Giang Dữ Mặc ngẩng đầu: "Là, là em nhặt."

Giang Sùng Nguyên gần như đồng thời mở miệng, hắn thay bộ quần áo sạch sẽ, nhưng luôn cảm thấy trên người còn mùi chua thối, lớn tiếng cả giận nói: "Nơi này cách cấp ba xa như vậy, nếu không phải cố ý chạy tới sao có thể sẽ có liên quan đến Cố thần? Em đã biết em trai ngoài giá thú này của em rất sùng bái Cố thần, nhưng em trăm triệu không ngờ được cậu ta thế mà tâm địa âm u muốn đi trộm đồ của Cố thần để an ủi!"

Ánh mắt chủ nhiệm lớp thay đổi, nếu là cố ý lấy trộm vì mục đích ích kỷ vậy thì tính chất sẽ khác.

Học sinh ghé vào cửa sổ bên ngoài xì xầm.

"Đậu moá! Sao tôi không ngờ tới?"

"Đó chính là phù hiệu của Cố thần! Cậu lấy trộm như vậy cũng quá b**n th**!"

"Nói cách khác, phù hiệu kia Cố thần vừa mới đeo qua không lâu trước đó!!! Má ơi, không biết Giang Dữ Mặc có bán phù hiệu đó không nhỉ, đệt, tôi cũng muốn đeo quá!"

"Ơ từ từ? Tôi đệt, Cố thần sao lại đến?"

Trong văn phòng, Giang Dữ Mặc nghe chủ nhiệm lớp bảo cậu gọi phụ huynh, gương mặt mập mạp hơn gấu kia của Giang Hoa Dung vừa nhớ trong đầu, cậu đã không nhịn được một trận buồn nôn.

Giang Sùng Nguyên cũng bị cậu nôn ra bóng ma rồi, sắc mặt đại biến, vẻ mặt khó coi nhảy phắt về sau, kết quả bị vướng ghế ngã bịch trên đất.

Trước mặt Giang Dữ Mặc một mảnh mơ hồ choáng váng, cậu bản năng muốn tránh đi, quay người lại lại lập tức đâm vào một vòng tay có mùi thơm rất nhạt.

"Bạn học Cố Ngu trò đã đến rồi."

Người là chủ nhiệm lớp bảo học sinh đi mời, việc này đương nhiên không thể chỉ nghe từ một phía.

Nhưng ông thấy Cố Ngu không chỉ không đẩy Giang Dữ Mặc ra, ngược lại đỡ vai để người đứng vững hơi dựa vào trong lòng, ông liền hiểu rõ trong lòng: "Xem ra, bạn học Cố và bạn học Giang quen biết ha."

Giang Dữ Mặc ngơ ngác nhìn Cố Ngu gật đầu: "Vâng, Tiểu Mặc bị tuột huyết áp, là em đưa em ấy đến phòng y tế, vốn muốn để em ấy nghỉ ngơi một lát, không ngờ em ấy yêu học tập như vậy, vừa tỉnh dậy đã đi học rồi."

"Thì ra là thế." Chủ nhiệm lớp cười tủm tỉm, thái độ thay đổi lớn.

Giang Sùng Nguyên không ngờ Cố Ngu thế mà sẽ chạy tới, nhóm cậu ấm đỉnh cấp nhà giàu như bọn họ không phải luôn đều coi người ngoài vòng là không khí sao?

"Đàn, đàn anh Cố, anh nghiêm túc sao? Anh thật sự, quen biết đứa con riêng này?" Giang Sùng Nguyên không thấy vẻ mặt mình vặn vẹo cỡ nào: "Mẹ cậu ta là kẻ thứ ba hám hư vinh, phá hoại gia đình người khác, chìm đắm trong trụy lạc, máu cậu ta dơ bẩn, đàn anh phù hiệu của anh nhất định là bị cậu ta trộm đúng không?"

Chủ nhiệm lớp nhíu mày quát: "Giang Sùng Nguyên!"

Vừa rồi thì thôi, giờ bại lộ những riêng tư đó, đặc biệt còn là lúc Cố Ngu minh xác bày tỏ phải chống lưng cho Giang Dữ Mặc, đây không phải tìm đường chết à?

"Phù hiệu? À, cậu nói cái này?" Cố Ngu tháo phù hiệu trên ngực xuống: "Ồ, phù hiệu của tôi rơi mất, vốn tưởng mất luôn rồi, không ngờ nửa đường nhặt được cái này."

"Giang Dữ Mặc." Cố Ngu nói từng chữ một: "Hóa ra là ba chữ này."

Chuyện đến bây giờ đã sáng tỏ, đây hiển nhiên là một hiểu lầm, chủ nhiệm lớp nhanh chóng quyết định đưa ra kết luận, hơn nữa bảo Giang Sùng Nguyên xin lỗi Giang Dữ Mặc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!