Cố Ngu còn chưa kịp bảo một câu "Đừng vào!", Giang Dữ Mặc cũng đã lao vào phòng tắm rồi.
Cố Ngu đã c** q**n áo ra, ngồi bên mép bồn tắm xoa đầu, Giang Dữ Mặc đột nhiên trợn tròn đôi mắt, lúc ý thức được mình nhìn thấy gì thì đã không kịp nhắm mắt, cậu muốn xoay người, rồi bất cẩn đạp trúng vệt nước trên sàn, trượt chân đổ ập về phía trước.
"A! Đau quá!" Đầu gối Giang Dữ Mặc đập thẳng xuống sàn, đau đớn tê tái, cậu hoãn lại một chút, bỗng nhiên phát hiện dưới tay đang chống lên một làn da láng mịn ấm áp.
Cậu mới vừa mở mắt đã hối hận, lập tức nhắm tịt trong chưa đầy một giây.
Giang Dữ Mặc không ngờ đầu mình thế mà ủi vào bụng Cố Ngu, vừa mở mắt đã đối diện thẳng với chim ngốc to nào đó.
Vô cùng thống hận trí nhớ mình tốt như vậy, cho dù đã kịp thời nhắm mắt lại, trong đầu đều còn có thể tưởng tượng ra màu sắc, hình dạng và kích thước của con chim kia.
Không phải, b**n th** như vậy còn là người sao?
Cố Ngu vốn rất ngượng ngùng, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt và lỗ tai đỏ bừng của Giang Dữ Mặc, trên cổ từng tảng lớn đỏ ửng lan tràn xuống cơ thể bị quần áo che khuất, Cố Ngu đột nhiên có hơi muốn trêu cậu.
"Sao bất cẩn thế?"
Giọng của Cố Ngu dịu dàng còn hơn lời dẫn trong phim phóng sự càng khiến người ta thoải mái: "Đứng dậy để anh xem ngã trúng đâu rồi? Có nghiêm trọng không?"
Anh vừa cử động, Giang Dữ Mặc đã như bị bỏng phải, không dám mở mắt hai cánh tay quờ quạng khắp nơi, đồng thời quỳ bò sang bên cạnh, kết quả không biết đụng tới đâu, Cố Ngu rên lên một tiếng: "Sh."
"Hửm? Sao vậy? Sao vậy? Anh không sao chứ?" Giang Dữ Mặc rất lo lắng, ngược lại quên tình huống của Cố Ngu như thế nào, cậu đỏ mặt nghiêm trang, muốn kiểm tra chỗ bị thương của Cố Ngu, kết quả Cố Ngu chỉ dời mắt hơi có chút không được tự nhiên: "Không có gì."
Giang Dữ Mặc ngây người một chút, đột nhiên ý thức được gì, cả người giống như núi lửa phun trào, đỏ mấy độ.
Kỳ lạ! Rõ ràng trong trí nhớ không phải chưa từng thấy, tại sao giờ nhìn thấy lại cảm thấy rất e lệ vậy.
Giang Dữ Mặc cũng không dám nhìn, Cố Ngu giả vờ không thèm để ý, người này còn biết giả vờ hơn người kia.
Chỉ là khi phát hiện vết bầm tím trên đầu gối Giang Dữ Mặc, Cố Ngu cũng không còn tâm tư trêu chọc cậu nữa.
"Sao nghiêm trọng vậy?"
Giang Dữ Mặc liếc nhìn một cái, đầu gối khẽ rụt khi bị ngón tay của Cố Ngu chạm vào, ngẩng đầu nhìn trời: "Thật ra còn ổn, trước kia em còn bị nghiêm trọng hơn nhiều, có một lần lúc xuống cầu thang bước hụt thế là cả người chúi về phía trước, đầu gối quỳ xuống đất còn trượt về trước một mét ha ha ha ha ặc…"
Chú ý thấy sắc mặt Cố Ng cũng không đẹp lắm, Giang Dữ Mặc chần chờ ngậm miệng lại.
Cố Ngu đã thăm dò rõ bối cảnh của Giang Dữ Mặc, biết mẹ ruột cậu mất sớm, từ nhỏ đã cha không thương, chưa từng sống ngày lành, còn bị người ta bắt nạt.
Đáy lòng hiếm thấy mềm nhũn, anh nhẹ nhàng ôm người đặt lên bồn rửa tay: "Em ngồi yên đây, anh quay lại ngay."
Theo sau lấy khăn tắm treo trên tường quấn quanh phía dưới, Cố Ngu đi ra phòng tắm, chẳng mấy chốc đã xách một hòm thuốc trở lại.
"Ôi, chờ đã!"
Giang Dữ Mặc đè lại tay Cố Ngu, có thể là vì uống rượu, nhiệt độ cơ thể của Cố Ngu ngày thường đã cao, hiện tại nóng rực hơn nhiều dưới tác dụng của cồn, Giang Dữ Mặc bị nóng cuộn ngón tay lại: "Cái này, hôm nay em còn chưa tắm. Muốn bôi cũng nên tắm xong hẵng bôi nhỉ."
Cố Ngu hơi nhíu mày: "Nhưng hai đầu gối em đều như vậy rồi, có thể tự tắm à?"
Vì chứng minh mình có thể được, Giang Dữ Mặc nhảy xuống đất, kết quả khoảnh khắc đáp đất thì đầu gối đau nhói, cậu thoáng lảo đảo về trước rồi nhào thẳng vào trong lòng người đàn ông.
Cố Ngu muốn bảo cậu cẩn thận một chút, nhưng thấy sắc mặt trắng tuyết của cậu vẫn không đành lòng, thở dài một tiếng: "Cứ gấp không chờ nổi muốn nhào vào trong lòng như vậy sao?"
Sườn mặt dán lên cơ ngực săn chắc đàn hồi của người đàn ông, Giang Dữ Mặc choáng váng: "Hả? Gì?"
Tay cậu tự động sờ lên hết xoa lại bóp, trong lòng nghĩ gì đều viết lên mặt, vẻ mặt wow.
"Sờ tốt không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!