Chương 11: (Vô Đề)

Bước xuống từ trên xe là một thiếu niên xa lạ trước nay chưa từng gặp, cậu thân hình đĩnh bạt, trắng nõn gầy, mái tóc đen vụn rủ giữa mày, áo phông trắng và quần jean màu lam nhạt phối hợp đơn giản tràn ngập hơi thở thanh xuân tỏa nắng.

"Ân, ờm, anh Giang!" Suýt nữa nói lỡ miệng, Cố Du Du nâng làn váy phấn khích chạy đến trước mặt thiếu niên: "Anh đã đến rồi!"

Sự nhiệt tình của Du Du vượt ngoài dự kiến của mọi người, không chỉ nhóm cậu ấm cô chiêu cảm thấy kinh ngạc, ngay cả bà Cố cũng rất ngạc nhiên vì người bạn mà con gái nói thế nhưng là một nam giới.

Nhóm cậu ấm cô chiêu cậu nhìn tôi tôi nhìn cậu, đủ loại đề tài họ vắt hết óc tìm vừa rồi, Cố Du Du đều giống như hũ nút, không nhả ra mấy chữ, người kia là ai?

Cố Du Du sao vừa thấy cậu ta đã nhiệt tình như lửa như ong mật ngửi thấy mật hoa vậy, hoàn toàn khác với thái độ đối đãi họ.

Quan trọng hơn là.

"Sao cậu ta bước xuống từ trên xe cậu Hai?"

"Nhà ai? Trước đây sao chưa từng thấy?"

"Có thể là Du Du bảo người đi đón?"

"Không phải là bạn cũ trước đây của Cố Du Du đó chứ?"

Giang Dữ Mặc đã sớm tập mãi thành thói quen đối với ánh mắt của người khác, cậu không thèm để ý, Cố Du Du cũng giống như hoa hướng dương trong mắt chỉ có cậu, cùng đi vào sảnh tiệc ngồi bên cạnh cô trên sofa.

"Này." Giang Dữ Mặc rất tùy ý lấy từ trong túi ra một túi nilon màu đen đơn sơ, ranh nanh lộ ra ẩn giấu một chút ác ý nho nhỏ: "Quà sinh nhật."

Bên cạnh liền có người cười: "Đây cũng đơn sơ quá, cậu thật đúng là không biết xấu hổ mà lấy ra."

Cố Du Du lại cầm lòng không đậu nhận lấy dùng sức ôm vào trong lòng, nói năng lộn xộn: "Cảm ơn cảm ơn, em, em nhất định sẽ thật trân trọng."

Người nọ sắc mặt trầm xuống, những người khác xung quanh vẻ mặt cũng khó coi.

Họ vốn đã không có hứng thú với Cố Du Du, đều là đến theo yêu cầu của trưởng bối trong nhà.

Mỗi người đều mang theo những món quà tinh tế đắt tiền, Cố Du Du thậm chí cũng không nhìn một lần đã cho hầu gái cất đi, kẻ du thủ du thực chẳng biết vào bằng cách nào này tùy tay dùng túi nilon màu đen đựng đồ lại có thể khiến Cố Du Du vui vẻ quý trọng như vậy, điều này khiến cho bọn họ rất giống vai hề.

Giang Dữ Mặc ngăn lại động tác muốn mở ra của Cố Du Du: "Chờ lúc cô một mình hẵng xem."

Cố Du Du ngoan ngoãn gật đầu: "Được ạ."

Ngay cả mở ra cũng không cho, thứ bên trong chắc chắn chẳng đáng tiền. Nhưng nghĩ đến thái độ của Cố Du Du, bọn họ không dám nói gì.

"Du Du, vị đây là ai vậy?" Cố Hiên lắc lắc ly rượu vang đỏ nói.

"Giới thiệu cho tụi chị nhé?" Nguyên Tiếu chậm rãi đi tới, trái phải Cố Du Du đều có người ngồi, cô chỉ có thể ngồi xuống đối diện.

Vòng nhỏ hẹp cố định của Cố Ngu chỉ có Từ Phi Diệu và Chu Ý Bạch, không chỉ có cô không chen vào được, ngay cả Cố Hiên cũng loại trừ ra ngoài.

Người kia là ai, thế mà có thể khiến Cố Ngu còn chưa tan làm đã cho tài xế đưa cậu trở về tham gia tiệc sinh nhật của em gái trước?

Chủ yếu là nhà họ Cố có xe chuyên dụng để đón người, thường sẽ không dùng xe danh nghĩa của cậu Hai, hôm nay là Cố Du Du nghe theo lời ân nhân đặc biệt yêu cầu, chỉ là một yêu cầu nho nhỏ của Cố Du Du, bà Cố đương nhiên sẽ không phản đối.

"Ờm?" Cố Du Du chưa từng gặp phải tình huống kiểu này, nhìn Giang Dữ Mặc với vẻ không chắc chắn, thái độ Giang Dữ Mặc nói mới tính giữa hai người khiến những người khác một lần nữa giật mình một phen nhỏ.

[Ký chủ! Bình tĩnh!]

Giang Dữ Mặc: "Tao rất bình tĩnh.":)

Một lần nữa nhìn thấy người phụ nữ phản bội cậu, trong lòng Giang Dữ Mặc cuồn cuộn cảm xúc, yêu có không? Không rõ lắm, cho dù có thì hiện tại cũng bị thù hận sâu đậm bao trùm.

Nhưng không ai có thể nhìn ra được, bọn họ chỉ nhìn thấy thiếu niên tuấn tú này mỉm cười, thoả đáng thực hiện tự giới thiệu, nhưng chỉ lộ ra tên, gia đình gì đó đó thì một mực không nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!