Cố Ngu nhìn tin nhắn đầy màn hình, mày liền chưa từng giãn ra.
Trong lời nói của Từ Phi Diệu đã có thể nhìn ra hắn đặc biệt có thiện cảm với Giang Dữ Mặc.
Nhớ tới Từ Phi Diệu kiếp trước bị người làm hỏng phanh xe, cuối cùng xe thể thao mất lái rơi xuống vách núi chết không toàn thây, mà hiện tại người bị hại lại dành nhiều ca ngợi đối với hung thủ.
Cố Ngu cảm thấy buồn cười đồng thời cũng cảm thấy kiêng kị sâu sắc với Giang Dữ Mặc.
Du Du như thế, Từ Phi Diệu cũng như thế, cậu hình như trời sinh đã có thể dễ dàng đạt được thiện cảm của người khác.
Cố Ngu cầm lấy điện thoại.
Cố Ngu: Từ Phi Diệu, cậu đừng đến gần cậu ta.
Từ Phi Diệu: Hì, cậu yên tâm, tôi không thích nam.
Cố Ngu: Cậu ta không đơn giản như cậu nghĩ đâu.
Từ Phi Diệu: Cậu yên tâm, tôi bảo đảm không làm chuyện dư thừa.
Nói xong hắn liền nhấn vào WeChat của Chu Ý Bạch
- bạn tốt của hai người.
Từ Phi Diệu: Tiểu Bạch, tôi nói với cậu balabala…
Cố Ngu lắm lúc cảm thấy Từ Phi Diệu nghe không hiểu tiếng người, anh gõ bàn vài cái, không trả lời nữa.
Trên quảng trường trò hề vẫn đang tiếp tục.
"Mau đền tiền!" Gã đàn ông trung niên đưa mắt ra hiệu cho bà lão.
Bà lão đỡ eo k** r*n đau đớn: "Ui da eo đau quá, chân đau quá, chắc chắn gãy xương rồi."
Bà thím thì ở bên hát đệm: "Nhóc con, tiêu tiền tiêu tai, chút chuyện bao lớn đâu."
Người qua đường cũng ở một bên hát đệm, đã bị dăm ba câu của ba người này dẫn dắt nhận định là Giang Dữ Mặc đụng người ngã.
Giang Dữ Mặc sợ hãi rụt rụt cổ: "Ặc, vậy các người cảm thấy phải bao nhiêu?"
Mấy người liếc nhau, bà lão chân cũng không đau, eo cũng không quan tâm nữa, giơ bàn tay: "Ít nhất năm trăm (~1tr9)"
"Như vậy không tốt đâu nhỉ." Giang Dữ Mặc do dự, ngay lúc những người khác tức giận muốn tung chiêu cuối: "Năm trăm cũng ít quá, tiền thuốc men tiền bồi thường tổn thất tinh thần cộng lại kiểu gì cũng phải 1999 (~7tr1)
mới đủ!"
Mấy người cũng lần đầu tiên nhìn thấy tăng giá ngược, quần chúng vây xem lúc này cũng chỉ số thông minh chiếm thế hơn bắt đầu suy nghĩ.
"Không cần 1999, nếu bà lão này còn có thể đứng được, làm kiểm tra kê chút thuốc, 500 đủ rồi."
"Đúng vậy, hơn nữa nhìn bà ấy tràn đầy năng lượng, sắc mặt hồng hào, nói không chừng chẳng hề có tí việc gì, đệt, người này không phải là ăn vạ đó chứ?"
Gã đàn ông trung niên giơ nắm đấm với quần chúng người qua đường, trợn mắt nhìn một cách tức giận: "Mẹ nó mày mới ăn vạ! Muốn bị đánh à!"
Bà thím giữ chặt gã, nói với thiếu niên: "Được, vậy 1999! Nhanh chuyển khoản WeChat..."
Một mã QR thanh toán đưa đến trước mặt bà thím, thiếu niên mỉm cười ngượng ngùng: "Ừm, 1999, chuyển đi."
Từ Phi Diệu không nhịn được bật cười: "Phụt!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!