Chương 1: (Vô Đề)

"Mướt thật! Không uổng công tao nhớ thương lâu như vậy."

"Trông thì gầy, thịt đều tập trung trên mông cả. Loại cực phẩm này nhà họ Giang thật đúng là nỡ lòng tặng cậu ta cho chúng ta."

"Chẳng qua chỉ là một đứa con riêng, có thể đổi được mấy dự án ngàn vạn vẫn là nhà họ Giang kiếm lời. Trước quay video đã, chổng mông cậu ta lên."

Trong phòng suite xa hoa của khách sạn với ánh đèn mờ ảo, Giang Dữ Mặc mở mắt.

Phía sau truyền đến hai giọng trêu đùa bỡn cợt buồn nôn của hai gã đàn ông.

Giọng nói và ngữ điệu này sao buồn nôn như vậy?

Còn có hơi quen tai?

Không đúng, cậu chẳng phải đã chết rồi ư?

Trước khi mất đi ý thức, cậu đang trong vườn hoa trên không được bố trí tỉ mỉ, nữ thần theo đuổi nhiều năm cuối cùng cũng đồng ý lời cầu hôn của cậu.

Theo người trong lòng vui quá mà khóc "Em bằng lòng", cậu vui mừng quá đỗi, kích động lập tức một tay ôm người vào trong lòng: "Anh mãi mãi đều sẽ đối tốt với em."

Giữa lưng lại một cơn đau nhói.

"Thật xin lỗi." Bên tai truyền đến tiếng Nguyên Tiếu khóc thút thít nói: "Cậu hại chết nhiều người như vậy, còn muốn xuống tay với A Ngu. Tôi thích anh ấy, tôi không có cách nào nhìn cậu hại chết anh ấy."

Giang Dữ Mặc đến chết hai mắt cũng không hề khép lại.

Nhưng hiện tại xảy ra chuyện gì? Cậu không chết?

"Sao người đờ đẫn thế? Thuốc bỏ nhiều quá?" Gã đàn ông đang cầm điện thoại muốn quay video khựng lại: "Tiền Hâm, mày xem coi cậu ta có phải sợ ngất rồi không?"

Tiền Hâm?

Nhà họ Tiền không phải đã bị cậu chơi phá sản rồi ư?

Tiền Hâm và Tiền Thịnh hai u ác tính lớn trong giới giải trí này, một kẻ gặp tai nạn xe biến thành người thực vật bị người nhà nạn nhân tháo mặt nạ dưỡng khí, một kẻ liệt nửa người dưới được đưa vào bệnh viện tâm thần, cả ngày bị bạn chung phòng bệnh ném cứt chơi.

Nhưng hiện tại Tiền Hâm vẫn tốt, mình trùng sinh?

Giang Dữ Mặc không khỏi cười, cậu quả nhiên là đứa con của thiên mệnh.

Đời trước, cậu được nhà họ Giang nhận nuôi, mơ màng hồ đồ qua mười mấy năm, bỗng nhiên thức tỉnh, biết thế giới này là một quyển tiểu thuyết.

Nhân vật chính là Cố Ngu, tinh anh giới thương trường, là thiên tài trong kinh doanh, mọi việc đều suôn sẻ.

Một đường đàn em hồng nhan vô số, vả mặt bia đỡ đạn và phản diện không có mắt, tất thảy âm mưu đối với anh đều sẽ gãy ngang, mọi thứ có liên quan đến anh đều xuôi gió xuôi nước.

Cuối cùng tạo nên đế quốc thương nghiệp khổng lồ, đứng trên đỉnh thế giới, ngay cả hoàng thất nước khác nhìn thấy nhân vật chính cũng phải thật cẩn trọng.

Mà Giang Dữ Mặc cậu thì cũng chẳng được tính là nhân vật phản diện.

Cậu chỉ là bàn đạp để nam chính thâu tóm công ty.

Bị cha Giang đưa lên giường anh em nhà họ Tiền, nhận hết làm nhục, lúc rời đi bị phóng viên biết được tin tức trước tiên chụp phải.

Cuộc sống cá nhân của kẻ có tiền luôn luôn rất thu hút người khác.

Cậu ấm đời thứ hai đắm mình trụy lạc, một người cùng hầu hai chồng, bất kể một văn bản nào cũng rất có mánh lới.

Giang Dữ Mặc bị nhà họ Giang ghét bỏ, bị đuổi khỏi nhà họ Giang, tất cả mọi người khinh thường cậu, chó đi ngang qua cũng phải đá cậu một phát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!