Cô có thói quen xem tin nhắn khi đánh răng. Kết quả, vừa mở khóa màn hình, hàng chục cuộc gọi nhỡ đã nhảy ra, làm Khương Tạo sợ đến mức suýt đánh rơi điện thoại.
Nhìn chằm chằm vào ba bốn số lạ ở địa phương, nhãn cầu Khương Tạo cứng lại và nhức mỏi.
Cô cúi người nhổ bọt kem đánh răng, nhìn vào bồn rửa mặt, tầm nhìn chập chờn, như thể vừa tỉnh dậy đã bị giáng một đòn trời giáng.
… Không sao, chắc chỉ là gọi nhầm thôi.
Cô chặn mấy số đó, trả lời tin nhắn WeChat của dì nhỏ về việc giới thiệu đối tượng xem mắt thường ngày, sau đó ném điện thoại sang một bên không nhìn nữa.
—
Chín giờ, Khương Tạo chấm công đúng giờ. Chín rưỡi, cô tham gia cuộc họp nhóm mới của bộ phận Kế hoạch. Cô được chọn vào nhóm Kế hoạch 3 phụ trách máy quay cầm tay, tổ trưởng là Đường Bồng, nhân viên kỳ cựu của bộ phận.
Đường Bồng cũng đã làm ở Vân Thăng được ba năm. Đây là lần đầu tiên cô ấy được "giao trọng trách" dẫn dắt một nhóm nhỏ, nhưng bản thân lại điềm tĩnh và đáng tin cậy như thể đã là một tiểu lãnh đạo.
Tan họp lúc mười một giờ, Khương Tạo chợt nhớ ra một chuyện, bèn rủ Lê Lê, người đang muốn trốn việc, đến tòa Đông.
Tận dụng "ưu đãi" của đối tượng xem mắt cũ của CEO.
Mặc dù báo cáo đã nộp, nhưng không có nghĩa là cô không cần phải làm quen thêm với các sản phẩm khác của Vân Thăng. Muốn trở thành "người bán hàng" giỏi nhất của Vân Thăng, hiểu rõ ưu nhược điểm của nó như cha mẹ hiểu con cái là điều cơ bản nhất.
Tòa Đông là Tòa Nghiên cứu và Phát triển, trông còn mang tính công nghệ hơn cả tòa Tây. Khương Tạo và Lê Lê giống như hai con nhỏ nhà quê mới lên phố, nắm tay nhau ngó nghiêng, không dám lớn tiếng kinh ngạc.
Cách bài trí mỗi tầng đều đồng nhất, chủ yếu là tông màu kim loại xám trắng, mang đến cảm giác tương lai như bước vào căn cứ nghiên cứu trong phim khoa học viễn tưởng.
Quả nhiên là đại gia công nghệ hàng đầu có khác.
Hai người hỏi hết chỗ này đến chỗ kia, cuối cùng cũng tìm được tầng trưng bày sản phẩm có thể tham quan và dùng thử.
Khu vực trưng bày sản phẩm có trần cao ba tầng, đối diện với lớp kính toàn cảnh 270 độ. Từng sản phẩm lấp lánh dưới ánh đèn, tỏa ra vẻ kiêu hãnh.
Họ lén lút tham quan. Có ba bốn nhân viên bộ phận Nghiên cứu và Phát triển đang "cãi nhau" ở một bên, có vẻ như họ gặp phải vấn đề cần tranh luận trong công việc nhưng không tiện nói trong phòng thí nghiệm và khu vực làm việc, nên chạy ra đây để "cãi" cho đã.
So với không khí làm việc hòa nhã ở tòa Tây, những người ở đây có vẻ "trẻ con" hơn, mang sự cố chấp nghiêm túc với kỹ thuật, nhất định phải phân rõ đúng sai.
"Họ cãi nhau ghê quá… Không sao chứ?" Lê Lê sợ hãi, hỏi nhỏ.
Khương Tạo nhặt một chiếc máy bay không người lái lên, đặt trong lòng bàn tay, ngạc nhiên vì trọng lượng nhẹ của nó, đồng thời an ủi người bên cạnh: "Yên tâm, chưa chửi thề thì chưa tính là chuyện gì to tát đâu."
Lê Lê: "…" Định nghĩa về cãi nhau của bà thật là đơn giản và thô bạo.
"Nhìn màu thẻ nhân viên, hai cô đến từ tòa Tây à?" Một kỹ thuật viên trẻ đang tranh cãi nhìn thấy họ, lân la đến bắt chuyện.
Hai người quay lại nhìn anh ta. Lê Lê mỉm cười: "Chào đồng nghiệp. Chúng tôi đến chơi… à không, đến tìm hiểu sản phẩm."
"Không làm phiền các anh thảo luận chứ?"
Kỹ thuật viên trẻ nhìn những người bạn của mình, thở dài: "Chuyện thường ngày thôi. Toàn là mấy ông kỹ sư khoa học tính khí quái gở. CEO của bọn tôi lại còn khuyến khích thái độ nghiên cứu nghiêm túc này nữa, nên họ càng hăng."
Nghe đến CEO, Khương Tạo khẽ động mắt, liếc nhìn anh ta.
"Cũng đúng, trong lĩnh vực kỹ thuật càng nghiêm túc, càng va chạm thì càng dễ tạo ra sản phẩm tốt, đúng không." Lê Lê cười xòa.
Kỹ thuật viên trẻ không biết nghĩ đến điều gì, khoanh tay, lắc đầu: "Ừm, vì chuyện này mà Sếp Tạ còn đặc biệt lập một phòng y tế trong công ty, nói là nếu choảng nhau thật thì tiện xử lý, chuyện xấu trong nhà nên úm lại."
Lê Lê: "…"
Khóe mắt Khương Tạo giật giật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!