Chương 68: Ngoại truyện 14

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 68 – Anh chính là tình yêu 1 x 0 + 1 mà em hằng tìm kiếm bấy lâu. Trò đùa lãng mạn: 68Khương Tạo và Tạ Lịch Thăng đã dành hơn ba tháng ròng rã để chuẩn bị cho đám cưới. Phần lớn quy trình và các hạng mục quan trọng đều được hai người chốt hạ trong kỳ nghỉ Tết vừa qua. Thế nhưng sau khi quay lại với guồng quay công việc, hết cô bận sấp mặt lại đến lượt anh chạy show, nhiều việc không kịp bàn bạc nên cứ lần lừa mãi, lỡ mất mấy ngày lành tháng tốt.

Cuối cùng, họ chốt kèo tổ chức vào kỳ nghỉ Thanh minh tháng Tư.

Lê Lê còn cà khịa vợ chồng họ đúng là khéo chọn ngày, một năm có bao nhiêu ngày lễ, lại đâm đầu vào đúng cái tiết âm khí nặng nhất. Khương Tạo chẳng mấy để tâm, ngược lại cô rất hài lòng với lựa chọn này. Thanh minh là độ đầu xuân, tiết trời ở Tần Nam lúc này ấm áp và sảng khoái nhất, nếu lùi thêm nữa thì trời sẽ chuyển nóng. Hơn nữa, cô muốn mời nhiều bạn bè ở phương xa, bắt buộc phải chọn kỳ nghỉ dài hơn hai ngày để mọi người đỡ vất vả chuyện đi lại.

Thiên thời địa lợi nhân hòa, ngày Thanh minh hôm đó Tần Nam nắng vàng rực rỡ. Trận mưa ba ngày trước vẫn còn để lại hơi nước trong lành, lá liễu bên hồ lả lướt đung đưa, mặt hồ lấp lánh sóng vỗ. Đàn vịt tung tăng bơi lội, những chú vịt con lông tơ vàng óng lẽo đẽo theo sau mẹ, té nước rỉa lông đầy thích thú.

Lễ cưới ngoài trời bên hồ với tông màu trắng và xanh lá chủ đạo đã sẵn sàng. Hoa tươi và dải lụa khẽ lay động theo gió, hương thơm lan tỏa ngập tràn không gian. Một số khách mời đến sớm, sau khi ký tên thì tranh thủ chụp ảnh, quay phim, không ngớt lời khen ngợi gu thẩm mỹ tinh tế của cô dâu chú rể.

Công ty tổ chức tiệc cưới đã đưa ra hàng chục phương án xịn sò, từ những danh lam thắng cảnh khắp đất nước đến các hòn đảo nhỏ ở nước ngoài. Khương Tạo chọn tới chọn lui, cuối cùng lại quay sang hỏi họ xem ngay trong thành phố có nơi nào gần hồ hoặc gần sông tạo cảm giác chill chill một chút không.

Tạ Lịch Thăng ban đầu còn tưởng cô muốn tiết kiệm tiền cho anh, anh đặc biệt nhấn mạnh rằng đám cưới cả đời chỉ có một lần, đừng nghĩ đến chuyện tiền nong, cứ cái gì tốt nhất, đắt nhất mà làm. Khương Tạo lập tức phản bác rằng cô chẳng có lương tâm hiền lanh tiết kiệm gì cho cam, anh kiếm nhiều tiền như vậy thì những dịp quan trọng thế này chính là để vung tiền cho sướng tay.

Chỉ là thay vì làm um sùm ở nước ngoài, cô muốn tổ chức một buổi lễ tại nơi quen thuộc nhất, cùng những người bạn thân thiết nhất quây quần ăn mừng.

Thế là hôn lễ này ra đời.

Với Khương Tạo và Tạ Lịch Thăng, quan hệ hôn nhân vốn đã là chuyện thường nhật. Lễ cưới này ngoài việc tạo ra một lớp trang hoàng mang tính nghi thức cho tình cảm của họ, còn là cái cớ để tụ tập hội bạn, ý nghĩa tình cảm lớn hơn ý nghĩa hình thức, giúp hâm nóng mối quan hệ giữa những người trưởng thành bận rộn.

Tuy nói vậy, Tạ Lịch Thăng vẫn tôn trọng ý muốn của cô, nhưng anh lại dồn tiền vào những chỗ khác. Đám cưới bên hồ này gần như là trường hợp đậm mùi tiền nhất mà công ty tiệc cưới hàng đầu này từng thực hiện. Dù địa điểm chọn lựa khá bình dị, nhưng từ dàn siêu xe đưa đón, trang trí, vật dụng, đãi ngộ khách mời đến trang phục của cô dâu đều sang trọng và đắt đỏ hơn cả những đám cưới xa hoa ở hải đảo.

Tách——

"Thật kỳ diệu, hai người quen biết ở Nam Thành rồi yêu nhau ở Tần Nam, lại lập nghiệp định cư luôn tại đây."

"Anh bảo sau này con cái họ đi học có cần chuyển về Nam Thành không?"

"Em lo bò trắng răng làm gì không biết."

"Ây da, chỉ là tám chuyện chút thôi mà."

Kiều Linh chụp lại cổng hoa nơi khách mời ra vào, nhìn tấm ảnh cưới của đôi uyên ương trong khung tranh lớn, không khỏi cảm thán: "Em nhớ chị Khương Tạo bảo đi chụp ở phố cổ làng Chủ Châu đúng không? Anh nhìn xem, ai không biết lại tưởng họ cất công đi tận Điền Nam, không ngờ cách vài trăm cây số lại có cảnh đẹp thế này."

Trần Huống đứng bên cạnh, hai tay đút túi quần: "Ừm, đẹp, rất đặc biệt."

"Đúng vậy, nhìn không hề có cảm giác dàn dựng công nghiệp, họ tìm được cái sườn núi nhỏ mang hơi thở hoang sơ thế này cũng chẳng dễ dàng gì." Cô nói, vì quá ngưỡng mộ nên tự nhủ: "Sau này tụi mình cưới cũng phải làm thật đặc biệt thế này nhé! Được không?"

Trần Huống nhìn cô, mỉm cười: "Được, cũng làm vào mùa xuân nha?"

Kiều Linh vừa chụp ảnh cưới của họ vừa lắc đầu cười: "Không, em thích mùa thu cơ~"

Bức ảnh cưới chủ đạo treo ở cổng chính là cảnh họ cùng nhau nhìn xuống phố cổ, tại đỉnh núi nơi họ từng cùng xem pháo hoa. Đỉnh núi đó cỏ dại mọc đầy, những ngọn cỏ vàng xanh cao quá đầu gối lay động theo gió, kết hợp với ánh nắng phía sau tạo nên một biểu tượng cho sự tự do và phóng khoáng.

Trong ảnh, Tạ Lịch Thăng chỉ lộ nửa bóng lưng, anh đứng nghiêng người nắm tay cô dâu, ánh mắt thủy chung đặt trên người cô chứ không nhìn ống kính. Còn Khương Tạo mặc một bộ váy lụa trắng, đội vòng hoa dại, quay đầu lại mỉm cười rạng rỡ với ống kính, tay cầm một bó cỏ khô vẫy nhẹ. 

Vẻ đẹp ấy khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải dừng chân chiêm ngưỡng. Không có dấu vết của việc cố tình tạo dáng, cũng không có những tư thế gượng ép để diễn cảnh tình sâu nghĩa nặng. 

Chỉ là cái nắm tay hờ, một người ngoảnh lại nhìn cảnh, một người nhìn người kia, cả hai đứng vững giữa cơn gió hoang dại, tuyên bố về cuộc hôn nhân của mình – chính là cảm giác như vậy.

Việc chọn địa điểm này là do Tạ Lịch Thăng đề xuất, ý nghĩa đằng sau vô cùng sâu sắc. Cũng vào lúc đó Khương Tạo mới biết, hóa ra anh đã xác định tình cảm với cô từ thời điểm đó, cô hoàn toàn không hay biết trái tim anh đã rung rinh tự bao giờ. 

Cô từng hỏi anh, vì sao lúc đó lại rung động. Tạ Lịch Thăng không trả lời. Có lẽ vì dân kỹ thuật hay ngại ngùng, hoặc cũng có thể chính anh cũng không giải thích rõ được. 

Tình yêu của họ là vậy, không cần rạch ròi lý do, nhưng vô cùng chắc chắn. Chắc chắn rằng họ cần đối phương, và đối phương là người phù hợp nhất. Điều này không hề mâu thuẫn, ngược lại, chính sự mập mờ không thể gọi tên ấy mới khiến sự lãng mạn kéo dài mãi mãi.

…………

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!