"Hôm nay em còn chưa kịp makeup lồng lộn nữa."
Tạ Lịch Thăng cậy mình cao, cứ giơ cao điện thoại lên khiến cô chẳng tài nào chạm tới. Anh trưng ra cái bộ dạng vừa gợi đòn vừa hiển nhiên: "Sao nào, bộ ông trời trước khi đổ tuyết còn phải đặc biệt nhắn tin hỏi xem em đã makeup chưa chắc?"
Khương Tạo bám vào vai anh, kiễng chân lên hết cỡ: "Cho em xem nào, xem có cái nào kíu được không, để còn bóp mặt kéo chân các kiểu, anh chụp ảnh low thật sự."
Tạ Lịch Thăng cảm thấy thật hoang đường: "Anh mà chụp ảnh low á? Gu của anh đỉnh nóc kịch trần thế này cơ mà."
"Thôi đi ông nội, lần trước đi tiệc ở khách sạn Garden, em bảo anh chụp cho em trước bồn hoa, cuối cùng anh chụp ra cái gì?" Nghĩ đến lần đó là cô lại thấy tức cái lồng ngực: "Không nói đến chuyện cắt người em ra làm đôi, mà anh còn lấy nét tận vào đám hoa phía sau nữa chứ! Em là phông để anh xóa đúng không?"
Anh nhún vai, chẳng những không nhận lỗi mà còn lươn lẹo: "Thì vốn dĩ thứ anh muốn chụp là đám hoa đó mà."
"Cái này gọi là mượn người hiến hoa, cả một bầu trời nghệ thuật đấy."
"Tại em phèn quá nên không thẩm thấu được thôi."
Khương Tạo: "???"
"Nghệ thuật cái quần què." Uống chút rượu vào nên từ ngữ của cô cũng phóng khoáng hơn hẳn, cô dùng sức chọc vào cái khuôn mặt trai đẹp hơn hoa đáng ghét của anh: "Trọng điểm là em bảo anh chụp em cơ mà, đại ca!"
Mục đích trêu cho vợ sư tử nổi đóa đã đạt được, Tạ Lịch Thăng ngửa đầu cười ha hả, vòng lông trên mũ áo phao cũng rung rinh theo điệu cười của anh.
Hai vợ chồng cứ thế túm tụm lại xì xào, chân tay không yên mà đùa nghịch ngầm với nhau, khiến đám bạn xung quanh cũng phải đứng ăn cơm chó nãy giờ.
Kiều Linh lén hích vai Trần Huống, mắt nháy liên hồi như muốn nói với bạn trai: Má ơi, anh nhìn cái bộ dạng kia của Tạ Lịch Thăng kìa, không ngờ anh ta cũng có cái bộ mặt thê nô như thế này luôn đấy.
Trần Huống cao hơn Kiều Linh rất nhiều, anh dùng năm ngón tay như đang giữ bóng rổ mà nắm lấy đỉnh đầu cô rồi từ từ xoay lại, ra hiệu cho cô đừng có khịa người ta lộ liễu thế.
Khương Tạo đang lướt điện thoại của anh, bỗng cảm thấy không khí yên tĩnh hẳn đi, quay đầu lại thì vừa vặn bắt gặp ánh mắt hóng hớt của hội bạn.
Cô hoàn toàn quên mất vẫn còn bao nhiêu khán giả ở đây.
Tạ Lịch Thăng đút hai tay vào túi quần, thong dong thưởng thức biểu cảm ngượng ngùng muốn đăng xuất khỏi trái đất của cô.
Mấy người nhìn nhau rồi bật cười.
Tạ Nhu Nhân nhìn điện thoại, dặn dò đám em út: "Ngày tuyết đường trơn, các em bắt xe về cũng nhớ nhắc tài xế lái chậm thôi nhé."
Bên cạnh cô, Kiều Cạnh đang phụ trách bế Tiểu Phong đã ngủ say từ lâu. Anh quàng thêm khăn cho đứa trẻ, dặn dò hai người bạn không thường ở Tân Dương: "Đừng có coi thường mùa đông ở vùng Đông Bắc, ngày mai nhiệt độ sẽ giảm sâu đấy, ra ngoài bắt buộc phải lên đồ thật ấm vào, đóng băng thì tụi này không chịu trách nhiệm đâu."
Kiều Linh trách khéo anh họ: "Anh nói cái kiểu gì thế, quan tâm thì cứ tử tế mà quan tâm đi chứ."
Cô quay sang nở nụ cười tươi rói với Khương Tạo, hứa hẹn: "Yên tâm đi chị, hai người cứ việc xõa với tuyết đi, nếu có bị lạnh cóng thì cứ để em đưa đến bệnh viện tốt nhất, đảm bảo thuốc vào là khỏe re."
Trần Huống suýt thì sặc, anh nhìn cô một cái đầy bất ngờ rồi dời mắt đi, có vẻ như đã quá quen với cái kiểu an ủi hệ tâm linh này của bạn gái rồi.
Khương Tạo: ? Đúng là một nhân vật tầm cỡ.
Tạ Lịch Thăng vẫn giơ điện thoại lên chụp lén cô, giả vờ như đang nghịch máy.
—
Sau khi tiễn đám bạn về, tài xế lái hộ mà Tạ Lịch Thăng gọi vẫn chưa tới. Nhân lúc tuyết đang rơi dày, Khương Tạo muốn nán lại bên ngoài thêm một chút.
Anh đứng tựa vào cột đèn đường để trả lời tin nhắn, Khương Tạo tìm thấy một tấm bảng kim loại có tuyết đọng dày nhất, cô ngồi xổm xuống vẽ vời trên đó.
Tạ Lịch Thăng cầm điện thoại một lúc đã cảm thấy tay đau buốt vì lạnh. Anh cất máy rồi quay lại, thấy vợ mình đang lủi thủi ngồi một góc chơi đùa đến là vui vẻ, bất giác anh lại nhìn ra hình ảnh lần nào đó cô uống say rồi ngồi xổm bên lề đường ngoài nhà hàng để đếm kiến.
Dù hơi sợ lạnh nhưng anh vẫn không nỡ bỏ mặc cô chơi trò trẻ con một mình. Anh bước tới, ngồi xổm xuống bên cạnh cô, đầu tiên là hỏi: "Say lắm rồi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!