Chương 64 – "Người còn phải lái xe không được phép "Kiếm Chiện"."Trò đùa lãng mạn: 64Tháng mười hai bận rộn cứ thế trôi qua giữa những tòa nhà kính chọc trời, lướt qua những nhịp sáng tối của hoàng hôn và bình minh.
Những cỗ máy làm công bận đến mức gọi trời chẳng thấu cuối cùng cũng đón được kỳ nghỉ Tết Dương lịch. Khởi đầu năm mới, ánh mặt trời ngoài cửa sổ dường như mang một sắc độ khác, trông mới mẻ hơn mà cũng sâu đậm hơn.
Tối qua sau khi tan làm, Khương Tạo đã đi sân bay đón Tạ Lịch Thăng vừa đi công tác về. Hai người tìm một quán ăn đêm, vừa ăn đồ nướng vừa nhâm nhi bia tươi, ăn xong lại tiếp tục tăng hai đến một quán bar nhẹ nhàng để làm thêm ly nữa, tận hưởng đúng nghĩa nhịp sống về đêm của những cặp đôi thành thị.
Suốt mấy tháng nay, hễ cứ đến buổi tối là hai người lại quấn lấy nhau, ngoài chuyện 18+ ra thì chẳng còn thời gian để làm việc gì khác. Tối qua khó khăn lắm mới có dịp ngồi lại hàn huyên cả đêm, hai người bưng tách trà sữa nóng, cùng xem chương trình văn nghệ và đếm ngược chào năm mới.
Vừa qua mười hai giờ, Khương Tạo quay đầu lại, đúng lúc Tạ Lịch Thăng bưng món ăn khuya vừa nấu xong bước ra khỏi bếp.
Hai người vừa ăn vừa tiếp tục buôn chuyện, từ công việc ở công ty đến những tin đồn hành lang của nhân viên, rồi lại bàn về tình hình gần đây của bạn bè đôi bên, cũng như thảo luận kỹ hơn về các chi tiết cho hôn lễ dự kiến vào mùa xuân.
Khương Tạo đã có một buổi tối vô cùng mãn nguyện, cô tự ý quyết định từ nay về sau mỗi tháng hai người nhất định phải có một buổi tâm sự thuần khiết dưới chăn như thế này.
Cô sắp xếp mọi thứ rất chu đáo, thậm chí lần tới nói về chủ đề gì cũng đã nghĩ xong. Tạ Lịch Thăng nghe vậy chỉ nhếch môi cười vẻ lười biếng, không đồng ý cũng chẳng từ chối.
Hơn mười giờ sáng, Khương Tạo vươn vai một cái thật dài trong chiếc chăn mềm mại, cuối cùng mới chịu mở mắt. Sau khi lăn nửa vòng, cô tự vùi mình vào lồng ngực của người đàn ông bên cạnh.
Mí mắt cô vẫn còn díp lại, tầm nhìn chưa hoàn toàn rõ nét nên không nhìn rõ gương mặt anh, chỉ thấy dưới cằm Tạ Lịch Thăng đã lún phún râu sau một đêm. Bình thường anh đều tự thức dậy vệ sinh cá nhân trước, có khi xuống lầu tập thể dục buổi sáng xong, tắm rửa sạch sẽ rồi mới quay lại giường nằm lười cùng cô, cho nên Khương Tạo rất hiếm khi thấy dáng vẻ lúc anh vừa ngủ dậy mà chưa kịp cạo râu.
Cô thấy tò mò, đưa một ngón tay lên xoa nhẹ dưới cằm anh. Cảm giác gai gai ở đầu ngón tay khiến Khương Tạo thấy mới lạ. Chỉ cần ngủ một giấc là râu đã mọc dài ra, tốc độ phát triển của đàn ông nhanh đến vậy sao?
Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với việc Tạ Lịch Thăng chưa hề tỉnh dậy từ tối qua đến tận bây giờ. Khương Tạo khẽ thở dài, không biết thời gian qua anh đã mệt mỏi đến nhường nào.
Đi công tác bận rộn như thế, về lại còn đưa cô đi đón giao thừa, vừa chơi vừa trò chuyện cả đêm rồi còn vào bếp nấu ăn khuya, vậy mà anh chẳng hề kêu ca lấy nửa lời. Nếu anh nói với cô rằng anh mệt, cô chắc chắn sẽ không kéo anh thức cùng mình.
Ở bên nhau lâu như vậy, cô hiểu rõ những tâm tư nhỏ nhặt của người đàn ông này. Nếu lúc này cả thế giới có mỉa mai Tạ Lịch Thăng là kẻ vô tâm, lạnh lùng hay ích kỷ, cô tuyệt đối sẽ là người kiên quyết phản đối đầu tiên.
Mấy sợi râu gai gai kia xoa một hồi cũng chán, cô đẩy ngón tay lên trên, đặt lên môi anh. Khương Tạo khẽ cong mắt, thầm nghĩ: Vẫn là chỗ này sướng tay hơn, mềm thật.
Như thể bị chạm vào quá nhột, người đàn ông đang ngủ say đầu tiên là nhíu mày, sau đó mũi cũng khịt khịt, sống mũi cao thẳng không còn là một vật trưng bày tĩnh lặng nữa.
Lúc hít vào, anh ngửi thấy mùi hương từ bàn tay đang sờ loạn trên mặt mình, trong cơn mơ anh nén lại sự mất kiên nhẫn, lười biếng nắm lấy tay cô nhét vào lòng mình, thở ra một hơi hơi nặng nề. Hành động không lời này như một lời cảnh cáo rằng đừng nghịch nữa, anh vẫn chưa ngủ đủ.
Khương Tạo nào có sợ chiêu này, một tay bị bắt thì cô dùng tay kia chọc lên mặt anh. Cô biết hiện tại mình rất đáng ghét, nhưng nhìn bộ dạng Tạ Lịch Thăng vừa khó chịu lại vừa không nỡ nổi cáu với mình, cái vẻ mơ màng nửa tỉnh nửa mê đó thực sự quá thú vị. Có chút đáng yêu.
Khương Tạo xoa mặt anh đến mức không muốn rời tay. Sau một hai phút bị quấy rầy liên tục, người đàn ông cuối cùng cũng chịu thoát khỏi giấc nồng. Tạ Lịch Thăng dụi mắt, khi mở mắt ra, anh nắm lấy bàn tay mềm mại đang nghịch ngợm trên mặt mình kéo xuống, xoa lên bụng mình rồi dẫn xuống thấp hơn, vừa mở miệng đã giở giọng lưu manh: "Muốn sờ thì sờ chỗ này này."
Khương Tạo định mắng anh, nhưng mắt bỗng đảo một vòng, thuận thế chộp lấy vị trí anh vừa dẫn tới, năm ngón tay siết mạnh một cái—— Tạ Lịch Thăng không ngờ cô lại dám đánh úp như vậy, anh không kịp phòng bị mà rên hừ một tiếng, cơn buồn ngủ lập tức bay sạch.
Tạ Lịch Thăng cất giọng hơi khàn: "… Em ác thật đấy."
"Lần nào cũng như muốn lấy mạng anh vậy."
Khương Tạo bật cười thành tiếng, cô chống nửa thân trên nằm bò ra giường để trò chuyện với anh, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trong lòng bàn tay rộng lớn của đối phương, vừa có chút trêu chọc vừa vô tình: "Anh ngủ ngon không?"
"Ừm…" Tạ Lịch Thăng nói năng chẳng chút kiêng dè: "Chỉ là thiếu màn trả bài trước khi ngủ nên cả đêm ngủ cứ bồn chồn, vừa mở mắt ra là thấy rạo rực rồi."
Cô hừ một tiếng, dù rất muốn phản bác nhưng chính tay cô vừa cảm nhận được, anh hiện tại… quả thật rất sung sức. Cứng rắn hơn hẳn so với lúc vừa ngủ dậy bình thường.
Khương Tạo chống cằm, nhìn gương mặt ngày nào cũng thấy nhưng dường như nhìn mãi không chán này, khẽ nói: "Tối qua em nằm mơ."
"Mơ thấy chuyện hồi cấp ba."
Tạ Lịch Thăng thở hắt ra một hơi, với lấy điện thoại xem giờ, bộ dạng rõ ràng là chẳng muốn nghe nhưng vẫn tiếp lời: "Lại định kể cho anh nghe chương nào trong thiên tình sử thầm thương trộm nhớ Ngụy Nguyên của em thế, hả đàn em?"
"Mấy cái kiểu sến rện hay buồn nôn quá thì đừng kể, anh không thích nghe đâu."
Nhìn vẻ mặt ghen tuông chẳng thèm che giấu vô cùng sinh động kia, Khương Tạo cảm thấy rất mãn nguyện, cô hừ hừ: "Thật sự không muốn nghe sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!