Chương 48 – "Gọi, là, đàn, anh"Trò đùa lãng mạn: 48Cô bé chạy lon ton quay lại chỗ Tạ Lịch Thăng. Anh nửa ngồi xổm xuống, kiên nhẫn nghe cháu gái thuật lại lời nhắn, quả nhiên sau đó liền bất lực nhếch mép, chỉ tay về phía Khương Tạo từ xa, ánh mắt như muốn nói: Chơi như vậy không vui đâu nha.
Khương Tạo đứng yên tại chỗ khoanh tay, nhún vai nhìn anh, dùng ánh mắt đáp trả đầy thách thức.
Thử không qua đây xin lỗi xem.
Lúc này, Tạ Lịch Thăng nào dám cãi lại nóc nhà. Anh chống tay lên đầu gối đứng dậy, bước chân nhanh nhẹn chạy về phía cô.
Dưới ánh đèn đường, bóng dáng anh vừa toát lên nét ngông nghênh, nhiệt huyết của một chàng thiếu niên, lại vừa pha lẫn sự điềm tĩnh, vững chãi của người đàn ông trưởng thành. Phong thái phóng khoáng ấy khiến người ta không thể rời mắt.
Khi Tạ Lịch Thăng đang chạy về phía Khương Tạo, từ ghế sau chiếc Panamera, một người phụ nữ khác cũng bước xuống.
Tạ Nhu Nhân đi ra, ôm lấy Tiểu Phong, giọng trách yêu vài câu vì tội dám hùa theo cậu trêu chọc mợ.
Hai mẹ con đồng loạt nhìn về phía họ.
Lúc này Khương Tạo mới giật mình nhận ra chị gái của Tạ Lịch Thăng cũng có mặt. Cô lập tức rén ngang, thu lại vẻ mặt đùa cợt ban nãy, vội vàng nở một nụ cười xã giao chuẩn mực hướng về phía người phụ nữ đằng xa.
Khi cô quay lại, Tạ Lịch Thăng đã chạy đến trước mặt. Thân hình cao lớn của anh đổ xuống một bóng râm, bao trùm lấy người cô.
Anh chống hai tay lên hông, dùng tấm lưng rộng che chắn hoàn toàn tầm nhìn, không cho cô nhìn về phía mẹ con Tạ Nhu Nhân nữa, ép cô chỉ được nhìn mình anh.
"Cái gì mà ly hôn?"
"Chữ đó mà em cũng dám nói bừa bãi thế sao, hả?"
Khương Tạo nghĩ thầm, ngày thường ở nhà cô cũng nói không ít lần, sao giờ ra đường anh lại ra vẻ nghiêm trọng thế không biết.
Cô thu ánh mắt về, khoanh tay ngẩng mặt lên, khí thế không hề kém cạnh: "Ồ, thế còn chuyện anh xúi Tiểu Phong gọi "Mẹ" lung tung thì không phải là nói bừa sao?"
"Anh bày ra cái trò trẻ con đó, chưa bị chị gái đánh bao giờ à?"
"Đánh suốt chứ sao." Tạ Lịch Thăng vòng tay ôm eo cô, kéo cô đi về phía xe, giọng điệu chẳng hiểu sao lại có chút tự hào: "Anh bị chị ấy đuổi đánh từ bé đến lớn quen rồi."
Khương Tạo đã quá quen với cái nết gợi đòn này của anh, cười giả lả vài tiếng rồi nói: "Lần đầu tiên gặp Tiểu Phong, không ngờ con bé lại đáng yêu đến vậy."
"Đúng là gen trội. Bố ruột con bé chắc chắn cũng rất đẹp trai. À mà… hình như trước mặt chị ấy thì mình không nên nhắc đến chuyện này nhỉ?"
"Chị ấy không để bụng đâu, nhưng đúng là gã đàn ông người Pháp đó đã làm chị ấy tổn thương không ít."
Tạ Lịch Thăng dặn dò thêm: "Nếu lỡ mồm có nhắc đến thì em cũng đừng cuống. Chị ấy tính tình dễ chịu lắm, chuyện đó cũng qua lâu rồi."
Khương Tạo ghi nhớ kỹ: "Ok, em biết rồi."
Đi đến trước mặt đối phương, cô chủ động chào hỏi ngoan ngoãn: "Em chào chị ạ."
Tạ Nhu Nhân mở rộng vòng tay, chuyển Tiểu Phong sang cho Tạ Lịch Thăng bế, sau đó ôm chầm lấy Khương Tạo bằng sự nhiệt tình và dịu dàng: "Chào em, chị mong được gặp em lâu lắm rồi."
Tạ Nhu Nhân trông giống mẹ ruột của họ hơn, các đường nét trên khuôn mặt thanh thoát, nhẹ nhàng. Cô không sở hữu vẻ ngoài sắc sảo, góc cạnh như cậu em trai Tạ Lịch Thăng, nhưng nét đẹp đằm thắm ấy lại toát lên sự quyến rũ trưởng thành rất riêng.
Hai chị em có cùng đôi mắt hồ ly một mí giống hệt nhau. Chỉ khác là ánh mắt Tạ Nhu Nhân mị hoặc hơn, như một lưỡi dao bọc nhung biết cười, còn Tạ Lịch Thăng thì mang tính công kích trực diện và sắc bén hơn.
Khương Tạo vốn không có sức đề kháng trước sự dịu dàng của những người chị gái xinh đẹp thế này. Trái tim cô lập tức đổ gục, có chút ngượng ngùng đáp: "…Em cũng vậy ạ, em nghe Tạ Lịch Thăng nhắc về chị suốt."
Tạ Nhu Nhân liếc xéo cậu em trai, cười khẽ: "Nó nói gì về chị? Chắc lại nói xấu chứ gì?"
"Chẳng hạn như: bướng bỉnh, bất hiếu, vô tâm, vứt hết gánh nặng gia đình cho em trai để đi rong chơi khắp thế giới, vân vân…"
Tạ Lịch Thăng hừ lạnh, đính chính ngay: "Mấy câu đó là lão già Tạ mắng chị thì có. Mắng em thì được, chứ đừng có vu khống cho em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!