Chương 40: (Vô Đề)

Mọi người chết lặng, rồi ngay sau đó là sự hoảng loạn bao trùm, tiếng bàn tán xôn xao mỗi lúc một lớn hơn.

Tay Lê Lê cầm chuột vẫn còn run lẩy bẩy, lắp bắp túm lấy tay Đường Bồng ở bàn bên cạnh: "Chị đại Bồng… Bà cũng thấy đúng không…."

Cô ấy quay đầu sang, thấy Đường Bồng cũng đang ngồi đơ ra trước màn hình, lòng lập tức tuyệt vọng.

Đến người đồng nghiệp vốn điềm tĩnh và là chỗ dựa tinh thần nhất nhóm cũng thành ra thế này, nghĩa là mọi chuyện toang thật rồi.

Việc một công ty đối thủ đánh cắp ý tưởng truyền thông cốt lõi, đây là sự cố chưa từng có tiền lệ trong cả giới công nghệ.

Sự việc này xảy ra đồng nghĩa với việc mọi công sức chuẩn bị suốt một tháng qua của họ đều đổ sông đổ biển.

Không một chữ nào trong bản kế hoạch có thể tái sử dụng. Điều này cũng có nghĩa là buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới của Vân Thăng vào ngày kia buộc phải đình trệ, kéo theo lịch phát hành sản phẩm cũng bị hoãn vô thời hạn.

Thiệt hại do hậu quả này gây ra là không thể tưởng tượng nổi.

Mọi người như kiến bò trên chảo nóng. Có người cuống quýt hỏi nên liên hệ vị sếp nào, có người cầm điện thoại định tung tin vào các nhóm hóng drama, có người thấy thế liền lao đến ngăn cản.

Lê Lê ôm đầu sợ hãi: "Xong đời rồi, làm sao bây giờ? Clip quảng cáo 12 giờ trưa nay không lên sóng được nữa, cánh truyền thông chắc chắn sẽ đánh hơi thấy mùi bất thường. Nếu dư luận bùng lên… Tụi tui có bị trừ lương không đây…"

Đúng lúc này, một tiếng động mạnh vang lên từ phía bên phải. Lê Lê quay đầu lại, thấy Khương Tạo đã rút phăng dây sạc máy tính và đứng dậy. Lê Lê ngơ ngác: "Khoan đã, bà đi đâu đấy? Này bà…"

Sắc mặt Khương Tạo cũng rất khó coi, nhưng cô bình tĩnh hơn họ vài phần. Cô nhắc nhở Lê Lê: "Mười giờ rồi, đừng ngẩn người ra nữa! Mau liên hệ với các bên đối tác để dừng ngay quy trình và các bước warm

-up, đảm bảo không để lọt bất kỳ chữ nào trong bản kế hoạch đã bị đạo nhái của chúng ta ra ngoài."

"Với cả, đừng quên bên sản xuất vật phẩm quảng cáo nữa."

Nói xong, cô ôm máy tính chạy vội về phía thang máy.

Lê Lê nói đúng, nếu đoạn phim teaser đã hẹn giờ mà không được phát sóng, thì chưa cần đợi đến lúc họp báo gặp biến, chỉ việc cho truyền thông và cư dân mạng leo cây trưa nay thôi cũng đủ khiến dư luận về sản phẩm mới của Vân Thăng dậy sóng tiêu cực.

Khương Tạo vội vã nhấn nút thang máy, mở điện thoại tìm số của Tạ Lịch Thăng trong WeChat, nhưng ngón tay cô khựng lại ngay khi định bấm gọi.

Trong tích tắc, sau một thoáng đấu tranh tư tưởng, Khương Tạo tặc lưỡi, tắt màn hình và quay người lại. Cô từ bỏ ý định vượt cấp lên tìm Tạ Lịch Thăng ngay, thay vào đó quyết định tìm quản lý bộ phận trước.

Đường Bồng nói đúng, mặc dù quản lý Chu luôn có vẻ không ưa cô và nhóm nhân viên mới chuyển từ Phi Đạt sang, nhưng ông ấy thực sự trân trọng Vân Thăng. Ông sẽ không từ chối bất kỳ đề xuất nào có khả năng cứu vãn tình thế và bảo vệ lợi ích công ty.

Khương Tạo gõ cửa rồi đẩy cửa bước vào. Quản lý Chu rõ ràng cũng vừa nhận tin dữ, sắc mặt tái mét chẳng khác gì nhân viên bên ngoài. Ông đang khoác vội chiếc áo vest, dường như định đi tìm cấp trên để bàn đối sách. Thấy cô hấp tấp xông vào, ông tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Có chuyện gì đợi tôi về rồi nói! Tôi cũng đang như nước sôi đổ vào háng đây!"

"Tôi cũng đang gấp, thưa quản lý, ông định đi tìm lãnh đạo trình bày về kế hoạch phải không?" Khương Tạo nói ngắn gọn, mở máy tính ra: "Họp báo còn một ngày rưỡi, nhưng thời gian phát hành phim quảng bá buổi trưa thì không thể chờ được nữa."

"Quản lý, chúng ta không có phương án dự phòng nào đủ hoàn chỉnh cả."

Quản lý Chu đau đầu nhức óc: "Tôi cần cô nói chắc? Vấn đề là bây giờ phải làm sao."

"Tôi có một video." Lời của Khương Tạo cắt ngang sự lo lắng của ông. Cô đặt laptop lên bàn làm việc của ông, mở đoạn phim quảng bá văn hóa dân gian mà cô từng nhờ bạn học chuyên ngành đạo diễn cùng thực hiện.

Nội dung là những tư liệu cô quay được trong chuyến team building ở thành cổ vùng núi lần trước, được xâu chuỗi thành một cốt truyện hoàn chỉnh. Qua bàn tay biên tập của dân chuyên nghiệp, hiệu quả hình ảnh vô cùng ấn tượng.

Quản lý Chu xem vài giây, sắc mặt dần thay đổi. Ông vội vàng bảo cô: "Cô mau gập máy tính lại."

Khương Tạo hụt hẫng: "Hả? Sao vậy…"

"Cầm máy theo tôi lên lầu!" Quản lý Chu giải thích ngắn gọn rồi vội vã đi trước mở đường: "Nhanh lên, không kịp nữa rồi."

Trái tim đang chùng xuống của cô lại được kéo lên. Cô vơ vội đồ đạc, chạy bước nhỏ theo sau quản lý.

Quản lý Chu dẫn Khương Tạo đi thẳng đến văn phòng CEO. Chỉ trong chốc lát, cả công ty đã bàn tán xôn xao về vụ việc. Dọc đường đi, vài nhân viên quen biết quản lý Chu nhìn họ bằng ánh mắt ái ngại và phức tạp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!