Trước khi ra nước ngoài, Nguỵ Nguyên đã mời tất cả bạn bè thân thiết trong trường đến dự một buổi tiệc chia tay.
Khương Tạo đã chuẩn bị để bày tỏ tình cảm với anh.
Cô chuẩn bị quà và thư chia tay, muốn chiếm riêng một khoảng thời gian ngắn của anh giữa bữa tiệc náo nhiệt, rồi bình tĩnh và thành thục nói với anh rằng từ năm lớp 10 cho đến năm thứ hai đại học, dù những năm giữa đó anh đã tốt nghiệp và không còn ở trường, cô vẫn âm thầm tiếp tục thích anh.
Hình bóng anh trong bộ đồng phục học sinh luôn ở trong tâm trí cô, cho đến khi nó tiếp sức cho cô vượt qua kỳ thi đại học.
Nói với anh cô đã lén nhìn theo bóng lưng anh bao nhiêu lần.
Nói với anh rằng vì khao khát được ưu tú như anh, nên cô đã trở thành một người tốt hơn.
Cô muốn nói với anh, mỗi chút dịu dàng anh dành cho cô, đối với cô mà nói, đều là phao cứu sinh trong những năm tháng thanh xuân nghẹt thở. Nguỵ Nguyên đối xử tốt với tất cả mọi người xung quanh, cô hiểu điều đó, nhưng cô vẫn muốn đánh cược lần cuối cùng, đánh cược xem liệu cô có chút nào đặc biệt đối với anh hay không.
Muốn đánh cược xem nụ cười khi anh nhìn cô có mang theo khung cảnh nào mà người khác chưa từng thấy.
Khương Tạo không biết cô đã luyện tập những lời này trong lòng bao nhiêu lần, thành thục đến mức gần như có thể tuôn ra ngay lập tức, đọc vanh vách.
Sau ba lượt rượu, không khí trong phòng riêng được đẩy lên cao trào.
Vài chàng trai khá nổi tiếng trong trường đều chơi chung với nhau. Tâm điểm tối nay không chỉ là nhân vật chính Nguỵ Nguyên, mà còn có các đàn anh đẹp trai như Tạ Lịch Thăng, người ít khi đến trường trong năm cuối đại học. Vẻ mặt rục rịch của các cô gái không thể che giấu, những tâm tư thiếu nữ ấp ủ khiến hương vị trong không gian dường như cũng nồng nàn hơn vài phần.
Thật không may, túi của Khương Tạo lại đặt cạnh Tạ Lịch Thăng. Cô đợi hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn không thể ngồi yên, lén trở về chỗ cũ mở ba lô, hồi hộp lấy ra món quà đã gói và phong bì.
Đúng lúc này, cô quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Tạ Lịch Thăng đang tựa mình trên chiếc ghế sofa đơn bên cạnh.
Anh ta lơ đãng nhìn, như thể đang chơi điện thoại rồi ngẩng đầu lên, vừa hay thấy được hành động của cô.
Nếu chỉ xét riêng về ngoại hình, Tạ Lịch Thăng nổi bật nhất trong nhóm xã giao của Nguỵ Nguyên, và là nhân vật nổi tiếng của khoa Tin học.
Anh ta không chỉ giàu có mà còn sở hữu vẻ ngoài có thể kiếm cơm, đã đứng đầu chuyên ngành suốt bốn năm và hiện đang chuẩn bị khởi nghiệp.
Nhưng lý do anh ta không được yêu thích như Nguỵ Nguyên chính là thái độ anh ta đang giữ lúc này, dù đang ở giữa buổi tiệc tùng: anh ta rõ ràng đang cô độc một mình trên ghế sofa, nhưng lại bày ra vẻ mặt mấy người chỉ là lũ cùi bắp.
Tính cách quá kỳ quái, mỏ quá hỗn, đẹp trai mấy cũng không thể cứu vãn được.
Kể từ khi vào hội sinh viên năm nhất và làm việc cùng Nguỵ Nguyên, mỗi lần Khương Tạo mượn cớ ở gần anh ấy, cô đều bị ánh mắt dò xét nhẹ tênh của Tạ Lịch Thăng làm cho sợ hãi.
Cô nghi ngờ anh ta đã sớm nhìn ra, nhưng lười can thiệp.
Sự suy đoán này, vào khoảnh khắc Tạ Lịch Thăng nhướng mày – hoàn toàn được xác nhận.
Tim Khương Tạo run lên, suýt chút nữa làm rơi đồ trở lại ba lô. Anh ta nhìn ra rồi ư? Có nên, nên nói gì đó không?
Tạ Lịch Thăng thu hồi ánh mắt, tiếp tục chơi điện thoại, bật cười nhạo báng.
Sự chế giễu rõ ràng đó, như thể đã mổ xẻ cô từ đầu đến chân. Má Khương Tạo nóng bừng, cô nhét món quà vào túi và kéo khóa lại, không hiểu sao lại không muốn hành động theo những gì anh ta đoán.
Chưa đầy hai phút sau, anh ta cầm điện thoại rời đi. Khương Tạo mới thở phào nhẹ nhõm, rồi lại lấy quà ra.
Tuy nhiên, mọi việc dường như bắt đầu trật khỏi dự tính của Khương Tạo kể từ cái nhìn của Tạ Lịch Thăng.
Khi cô cầm đồ định đến gần Nguỵ Nguyên để nói chuyện riêng, đèn trong phòng tắt phụt, một đàn chị hợp trend cầm chiếc bánh kem tinh xảo đi đến bên cạnh anh.
Cả phòng ồn ào trêu chọc, cô đứng cách họ chỉ một bước chân mà chỉ biết nhìn.
Nụ cười rạng rỡ của đàn chị, tư thế táo bạo dán sát vào anh, ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ chiếc vòng tay đính đá khi cô ấy bôi kem lên mặt anh – từng thứ một như đâm vào mắt cô. Khương Tạo không thể cử động được.
Cho đến khi Nguỵ Nguyên nhìn thấy cô, cầm một miếng bánh nhỏ đi đến gần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!