Chương 35: (Vô Đề)

Thà bị tính là đi làm trễ cô cũng cam lòng…

Nhưng thật không may, sau một hồi đấu tranh tư tưởng giữa việc giữ thể diện và giữ thành tích chuyên cần, Khương Tạo vẫn ngậm ngùi chọn cái sau.

Lúc thay quần áo xong bước ra khỏi phòng ngủ, Khương Tạo lỡ cử động hơi mạnh. Cơn đau nhức đột ngột truyền đến từ đôi chân khiến bước tiếp theo của cô mất đà, loạng choạng suýt ngã. Ngay trước khi kịp vịn vào tường thì một bàn tay rắn chắc đã kịp thời nắm lấy tay cô, kéo cô lấy lại thăng bằng.

Giọng người đàn ông vang lên đầy trêu chọc: "Chân em mềm nhũn rồi à?"

Mặt Khương Tạo đỏ bừng, chỉ muốn gào lên: Đều là nhờ ơn nhờ phước của nhà ai hả?!

Tối qua cô không chịu nổi sự thân mật quá đỗi k*ch th*ch này, lúc đầu cứ vặn vẹo chống cự, cố khép chặt chân để ngăn cản hành động của anh, chỉ muốn kẹp banh xác cái đầu đang rúc vào giữa chỗ đó.

Nhưng sức lực của hai người quá chênh lệch. Tạ Lịch Thăng dùng hai tay giữ chặt đùi cô, mạnh mẽ tách rộng sang hai bên.

Cuộc giằng co sức lực đó đã để lại di chứng là đôi chân đau nhức rã rời vào sáng nay.

Chuyện giúp nhau sung sướng thì cô còn có thể hiểu được sự ngọt ngào, dù sao cả hai đều được thỏa mãn, nhưng mà… cô thực sự không hiểu tại sao Tạ Lịch Thăng tối qua làm chuyện đó lại có vẻ như chìm đắm đến thế.

Rõ ràng về mặt sinh lý anh đâu thể có kh*** c*m trực tiếp.

Tại sao… anh lại l**m cô nhiệt tình như thế chứ.

Đúng là một tên b**n th**.

Khương Tạo đỏ mặt hất tay anh ra, gượng gạo đi về phía phòng tắm: "… Tránh ra."

Người kia tựa vào khung cửa phòng ngủ, vẫn chưa buông tha, cười hỏi: "Có phải thể chất em kém quá không?"

Khương Tạo thẹn quá hóa giận, quay lại mắng: "Câm miệng! Đồ b**n th** chết tiệt!"

Nói xong, cô đóng sầm cửa phòng tắm lại.

Tạ Lịch Thăng hơi ngỡ ngàng, bị câu chửi rủa thẳng thừng này làm cho đứng hình mất ba giây.

Ba giây sau, anh không nhịn được bật cười khẩy.

Da mặt mỏng đến vậy à.

Khương Tạo rửa mặt xong bước ra, thấy Tạ Lịch Thăng đã chuẩn bị xong bữa sáng.

Hôm nay cô giúp việc xin nghỉ, anh đích thân vào bếp.

Cô liếc nhìn đĩa rau trộn và bát mì trứng rau củ trên bàn, có chút ngạc nhiên: "Không phải anh thích ăn sáng kiểu Tây sao?"

Trước đây cô thấy anh toàn ăn những món kiểu Tây nhạt nhẽo đến phát chán.

Tạ Lịch Thăng vừa lau tay vừa kéo ghế ăn, thản nhiên đáp: "Nhưng chẳng phải em thích ăn đồ Trung sao?"

Khương Tạo bỗng dưng nghẹn lời. Ngửi mùi thức ăn thơm phức, cô chớp mắt liên hồi, ngồi xuống nhận lấy đôi đũa anh đưa.

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, Tạ Lịch Thăng liếc nhìn gương mặt mộc trong trẻo của cô sau khi rửa mặt, nói: "Lát nữa đi xe anh, nếu em không muốn quá phô trương thì anh sẽ thả em ở gần công ty."

Tài nấu nướng của người này quả thực rất đỉnh, món mì trứng đơn giản cũng được chế biến tươi ngon tuyệt vời. Khương Tạo mải mê thưởng thức bữa sáng, ba giây sau mới ngẩng đầu lên: "Hả?"

Cô hoàn toàn để ngoài tai lời anh nói.

Tạ Lịch Thăng lại lộ ra vẻ mặt cạn lời quen thuộc, đành phải nhắc lại lần nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!