Lúc đó Tạ Lịch Thăng nói một câu "Muốn dùng đồ giống với em", không ngờ anh lại thực sự mua cùng kích cỡ, thậm chí dây đeo cũng giống hệt.
Dây đồng hồ Milanese Nice là loại khóa nam châm hít, không có sự khác biệt về kích cỡ. Điểm phân biệt duy nhất giữa hai chiếc đồng hồ là hoa văn khắc ở phía cuối dây: của Tạ Lịch Thăng là hồ ly, còn của cô là sư tử.
Sau khi về nhà, cả hai đều có thói quen tháo đồng hồ ra và đặt trên tủ giày. Cộng thêm Tạ Lịch Thăng mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, luôn phải đặt hai chiếc đồng hồ song song tuyệt đối sát bên nhau.
Thế nên lúc vội vàng, cô đã không phân biệt được và lấy nhầm.
"Em đeo đồng hồ mà không mở chức năng giám sát sức khỏe sao?"
Tạ Lịch Thăng tháo chiếc mình đang đeo ra, mở thông báo cho cô xem sự thay đổi nhịp tim cả buổi sáng: "Nó rung suốt cả buổi sáng, báo nhịp tim lúc nghỉ ngơi của anh nhanh hơn bình thường. Lúc này anh mới phát hiện đó là của em."
Đồng hồ thông minh tuy tiên tiến, nhưng đối với cô mà nói thực sự không có tác dụng lớn, cùng lắm chỉ để xem giờ, đặt vài nhắc nhở công việc. Nhưng đối với Tạ Lịch Thăng thì hẳn là tác dụng rất lớn.
Không còn cách nào, dù sao cũng là do mình sơ suất, Khương Tạo đành thu hồi thái độ lạnh lùng muốn phân cao thấp vừa nãy, ngoan ngoãn đổi đồng hồ lại.
Cô duỗi tay tiếp lấy một mặt đồng hồ, kéo một cái, không nhúc nhích.
Người đàn ông cố ý dùng sức. Khương Tạo ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt anh.
Tạ Lịch Thăng mượn cớ chiếc đồng hồ cùng cô dây dưa, không cho cô dễ dàng lấy lại đồ vật của mình như ý muốn. Đáy mắt anh có sự nhượng bộ mơ hồ, mở miệng với giọng điệu nhẹ hơn câu trước không ít: "Vẫn còn giận à?"
"Bộp."
Khương Tạo đánh mạnh vào tay anh, không hề lưu tình.
Tạ Lịch Thăng nhướng mày, yên lặng buông tay, mặc cho cô lấy đi đồng hồ.
Khương Tạo cúi đầu đeo dây đồng hồ vào cổ tay, không thèm nhìn anh, hỏi ngược lại: "Anh muốn xin lỗi em sao?"
Tạ Lịch Thăng cười khẽ, mang theo chút sắc bén gật đầu, "Được."
"Anh sai rồi, thực xin lỗi. Về sau kiểu thoại sảng đó anh sẽ không nói nữa."
"Thế nào, có thể cho qua chưa? Em nói đi, muốn anh tạ tội như thế nào, tiền bạc hay thể xác, anh tuyệt đối phục tùng."
Khuôn mặt vốn đang rũ xuống đột nhiên bị trêu chọc không kịp đề phòng, cô trừng anh: "Ai muốn tiền của anh với cả……"
Từ ngữ suýt chút nữa phọt ra đã kịp thời dừng lại.
Vẻ mặt hài hước đắc ý của người đàn ông làm cô tức giận, Khương Tạo đẩy ngực anh, nhỏ giọng xua đuổi: "Cách em xa một chút, lỡ có người nhìn thấy thì sao."
"Tránh ra, em muốn đi ra ngoài."
Khương Tạo không hề hay biết, khi cô dùng chất giọng trời sinh mềm mại này cố ý hạ giọng để nói chuyện, bất luận nói điều gì cũng đều không hề có tính uy h·iếp.
Ngược lại, khiến người nghe cảm nhận được sự nũng nịu.
Lời xua đuổi ở trong đầu anh giống như mỡ nóng chảy lướt qua sợi tơ lụa, thứ còn lại vương vấn không dứt là thanh âm mê hoặc, làm người ta ngứa lòng của cô.
Tạ Lịch Thăng nhìn cô với ánh mắt thâm trầm hơn không ít.
Anh không nhúc nhích, vẫn dùng hai tay chống ở hai bên cô, ánh mắt như đuốc dán chặt cô: "Cho anh một câu trả lời chắc chắn, tan tầm có thể đi cùng anh không?"
"Nghe nói nhà hàng đó thực sự rất ngon, nếu không phải quan hệ bạn bè của Triệu Dương Thành, nửa năm đều không thể đặt bàn."
Khuyết điểm tham ăn của cô đã bị người nào đó nắm rõ và bắt thóp.
Quả nhiên, thần thái của Khương Tạo bị lời nói của anh làm mềm đi, hỏi thêm một câu: "Món ăn gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!