Chương 32: (Vô Đề)

Tạ Lịch Thăng vốn dĩ là người khẩu xà tâm phật, cô phản ứng mạnh đến vậy làm gì?

Cô đi đến mép giường, dùng bàn tay run rẩy vì cảm xúc hỗn loạn vỗ vỗ đầu óc, rất nhanh liền hiểu ra – những chuyện Đường Bồng nói về anh và Hàn Triều Vân đã khiến cô trút lên Tạ Lịch Thăng một ngọn lửa giận vô cớ.

Vừa rồi chẳng qua là mượn cớ để trút giận lên anh mà thôi.

Khương Tạo dùng hai tay xoa mặt, hít sâu một hơi, dù trong lòng sáng rõ như gương nhưng vẫn không muốn thừa nhận.

Dù sao cũng đã um sùm rồi, cứ ngủ trước đã.

Đang cãi nhau thì cô không biết nên ở chung với Tạ Lịch Thăng thế nào, cô đơn giản chui tọt vào chăn, nằm sát mép giường bên kia, nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

Khoảng nửa giờ sau, cửa phòng ngủ chính bị đẩy ra, tiếng dép lê của người đàn ông tiến đến gần.

Nhưng Khương Tạo đã nửa mê nửa tỉnh, chỉ cảm thấy giường bên kia lún xuống một khoảng, đèn ngủ bị tắt hết, sau đó cô thật sự đã thiếp đi.

7 giờ sáng, chuông báo thức vang lên, Khương Tạo tách hai mí mắt đang dính với nhau, dừng một chút, lén lút quay đầu, thấy giường bên kia trống không mới nhẹ nhàng thở ra.

Sợ cái gì chứ.

Anh đâu phải người ngủ nướng, tỉnh rồi thì sẽ dậy.

Khương Tạo ngồi dậy, nghe thấy tiếng ồn ào thấp thoáng của máy hút bụi bên ngoài cửa, gãi gãi mái tóc rối bù.

Cô giúp việc mà bà Tôn Yến thuê lại đến nhà.

Quan hệ giữa Tạ Lịch Thăng và mẹ kế anh kỳ thật rất vi diệu. Hai người duy trì sự hài hòa bề ngoài, nhưng có một số chuyện lại diễn không đúng lắm.

Bà Tôn chỉ thiếu nước bày rõ ra trên mặt bàn ý tứ "Mẹ muốn phái người giám sát hai đứa", biết hai vợ chồng họ ban ngày đi làm không có ở nhà nên cố tình đổi thời gian cô giúp việc đến dọn dẹp sang đúng lúc họ rời giường đi làm, nói ngọt là để làm bữa sáng, giúp họ ngủ thêm chút, nhưng mục đích giám sát rõ như ban ngày.

Nếu không phải nghĩ đến cô giúp việc sáng sớm nay sẽ đến, tối qua cô đã trực tiếp ngủ phòng khách, không muốn cùng người đáng ghét kia chung chăn cùng gối.

Tuy nhiên, dù không vui cô cũng không thể để ảnh hưởng đến chuyện đã đồng ý với Tạ Lịch Thăng, không thể để người ngoài phát hiện sự bất thường.

Đoán đối phương hẳn là đi chạy bộ buổi sáng, Khương Tạo trượt xuống giường, vào phòng tắm, rửa mặt đánh răng.

Lúc thay xong quần áo đi ra, cô giúp việc đã làm xong bữa sáng và đang bày lên bàn.

Tạ Lịch Thăng quen ăn bữa sáng kiểu Tây, còn cô lại thích kiểu Trung Quốc. Cơm trắng tương đối dễ làm nên cô giúp việc chủ yếu làm theo khẩu vị cô thích.

Khương Tạo bưng chén đứng bên bệ bếp, mở vung nồi cháo ra. Đúng lúc này, cửa truyền đến động tĩnh — Tạ Lịch Thăng đã trở về.

Tay cô cầm muỗng cháo không khỏi siết chặt hơn, cô khuấy cháo, cố ý không đi chú ý đến anh.

Cô giúp việc bưng đĩa rau nhỏ đi ra, nhìn thấy Tạ tiên sinh mặc đồ thể thao xách túi, cười nói: "Cô không biết cháu chỉ ăn cà chua bi trong salad, không ăn cà chua lớn, phiền cháu tự mình đi mua. Về sau tôi sẽ chú ý tủ lạnh trong nhà và mua bổ sung kịp thời."

Tạ Lịch Thăng "Ừm" một tiếng, không nói thêm gì.

Cô giúp việc này quanh năm làm việc cho các gia đình khách hàng, vốn dĩ đã giỏi quan sát sắc mặt, thêm vào lại là người do cô Tôn Yến đích thân chọn lựa, càng là tinh tường.

Bà ấy dọn xong đĩa rau nhỏ, ánh mắt do dự nhìn cặp vợ chồng từ nãy đến giờ không hề nhìn nhau một cái.

Tạ Lịch Thăng xách túi đi đến nhà bếp, đổ cà chua bi vào bồn rau củ, rồi đi đến chỗ bồn rửa bên cạnh Khương Tạo.

Người đàn ông cúi người sát lại, lấy đồ dùng nhà bếp trong tầm tay cô. Khương Tạo bị mùi cơ thể vô hình của anh quấy nhiễu, trong lòng còn đang bực bội, dùng khuỷu tay thúc vào eo anh, lườm thầm: "Anh một thân mồ hôi mà vào bếp à? Tránh ra, đi tắm đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!