Khương Tạo bảy năm không gặp Ngụy Nguyên, chưa từng ngờ rằng sẽ tái ngộ đối phương trong một tình huống bất ngờ như vậy.
Đầu óc cô vốn đã choáng váng như bị sét đánh, nhưng khi quay đầu lại nhìn thấy Tạ Lịch Thăng, não cô lập tức trống rỗng.
Một tiếng "Đinh ——" vang lên trong đầu, khả năng suy nghĩ của cô gần như bị vô hiệu hóa.
Bởi vì Tạ Lịch Thăng là người duy nhất biết cô từng có tình cảm với Ngụy Nguyên, vì hiện tại anh vẫn là chồng hợp pháp của cô.
Bởi vì ánh mắt anh nhìn cô từ xa, chất chứa quá nhiều hàm ý mà cô không thể nắm bắt.
Tạ Lịch Thăng và Ngụy Nguyên, hai người đàn ông mang hai luồng từ trường đối lập. Khương Tạo chính là viên đá nhỏ vô tình rơi vào trung tâm vụ va chạm từ trường ấy.
Nếu cứ đứng đó, cô sẽ bị nghiền nát trong áp lực vô hình.
Ngụy Nguyên nhìn Khương Tạo, ánh mắt chậm rãi chuyển động, vừa định mở lời thì đồ vật trong tay vèo một cái đã bị cô lấy đi.
Khương Tạo nhanh chóng nhét đồ vào túi xách, không dám nhìn thẳng Ngụy Nguyên. Với vẻ mặt khó đỡ, cô lại nói lời cảm ơn: "Thực xin lỗi, cảm ơn anh."
Sau đó, cô quay đầu bỏ đi.
Ngụy Nguyên đứng thẳng dậy, nhìn bóng lưng cô gái đang bước nhanh dần xa. Bàn tay phải trống rỗng của anh vẫn còn lơ lửng giữa không trung.
Đúng lúc anh còn đang thất thần thì Triệu Dương Thành và Tạ Lịch Thăng đã đi tới bên cạnh.
Triệu Dương Thành vẫn như thời đi học, một tay vỗ vai anh, khuôn mặt hớn hở: "Tôi nhớ cậu muốn chết!"
Anh ta cũng thấy Khương Tạo, chỉ vào bóng dáng cô đang đi xa, nói với Tạ Lịch Thăng: "Kia chẳng phải là đàn em của chúng ta sao? Sao cô ấy thấy tôi mà không dừng lại chào một câu? Lạnh lùng quá, đúng là cô gái có tính tình thất thường."
Tầm mắt Tạ Lịch Thăng vẫn dõi theo nơi xa, sắc mặt bình tĩnh, không hề đáp lời.
Ngụy Nguyên nhìn Triệu Dương Thành, nghi hoặc: "Cậu làm sao mà quen cô ấy?"
Triệu Dương Thành sửng sốt, bị hỏi trúng chuyện khó nói, liếc mắt nhìn Tạ Lịch Thăng bên cạnh, gãi đầu cười gượng: "Haizzz, chỉ là trời xui đất khiến thôi… Lần trước Lịch Thăng dẫn cô ấy đi ăn cơm nên tôi mới quen."
Lời nói này lập tức dấy lên thêm nhiều nghi vấn.
Ngụy Nguyên chuyển tầm mắt sang Tạ Lịch Thăng, người vừa xuống máy bay nên vẫn còn chút mệt mỏi, và lặp lại lời Triệu Dương Thành: "Lịch Thăng dẫn cô ấy đi ăn cơm cùng cậu?"
Triệu Dương Thành mồ hôi nhễ nhại, dĩ nhiên không muốn thừa nhận chuyện mình không đứng đắn mà lại lôi anh em ra chắn vụ xem mắt, "Hây da, đúng vậy! Nghe nói hiện tại cô ấy đang làm ở công ty Lịch Thăng! Quen biết lâu dần thì liên hệ với nhau thôi."
"Cô ấy còn cùng Tạ Lịch…" Anh ta đột nhiên nhận được một ánh mắt sắc lẹm từ Tạ Lịch Thăng, lập tức im bặt.
Không đợi chủ đề này tiếp tục nảy nở, anh ta đột nhiên nắm lấy cổ tay Tạ Lịch Thăng, khoe chiếc nhẫn trên tay phải anh ra: "Không nói chuyện đó nữa! A Nguyên! Cậu xem đây là cái gì!!"
Năm ngoái về ăn Tết, tình hình gần đây của bạn bè anh ta vẫn nắm được trên mạng. Sao lần này trở về lại có nhiều chuyện để hóng vậy?
Ngụy Nguyên nhất thời chưa phản ứng kịp, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn cưới trên tay anh hai giây, sau đó bất ngờ hỏi Tạ Lịch Thăng: "Cậu thật sự đã kết hôn rồi ư?"
Tạ Lịch Thăng đẩy tay Triệu Dương Thành đang nắm chặt ra, nhướng mày: "Tôi làm ăn nghiêm túc, lấy chuyện này ra đùa làm gì?"
Triệu Dương Thành vỗ vai anh, trách móc: "Cậu đăng ký kết hôn rồi, đến bây giờ không dẫn em dâu ra cùng các anh em ăn một bữa cơm, giới thiệu làm quen. Giấu như mèo giấu cứt thế làm gì? Cậu giấu vậy rồi ngày cưới không phải cũng gặp sao?!"
Ngụy Nguyên cười hai tiếng, tỏ vẻ tán đồng.
Triệu Dương Thành quay đầu lại, phát hiện Tạ Lịch Thăng lại nhìn mình bằng ánh mắt hình viên đạn, kinh hãi, vội vàng giải thích: "Tôi hơn cậu tận ba tháng đấy, gọi em dâu là đúng rồi!!"
Tạ Lịch Thăng đáp lại: "Cô ấy bận, mấy ngày nữa thu xếp được thời gian anh sẽ gọi các cậu."
Ngụy Nguyên khoanh tay, đầy hứng thú: "Tuy nhìn có vẻ vội vàng, nhưng cậu không phải dạng dễ tính, vợ cậu tuyệt đối phải rất ưu tú."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!