Chương 29 – Họ trao nhau nụ hôn nồng cháy giữa tiếng hò reo của đám đông. Trò đùa lãng mạn: 29Lần đầu tiên trong đời Khương Tạo uống nhiều rượu trắng đến vậy, cô say đến mức lơ mơ, ngủ li bì không biết trời trăng mấy gió gì, tỉnh lại thì trời đã sáng.
Ý thức dần quay về, cơn đau đầu sau khi say rượu từ từ kéo đến. Khương Tạo nhíu mày mở mắt, không thích nghi được với ánh sáng trắng hắt vào từ ngoài cửa sổ.
Cô cựa quậy, bỗng nhiên nhận ra vật mình đang gối đầu không hề mềm mại, ngược lại có chút cứng và không có hình dáng của một chiếc gối.
Khương Tạo tập trung nhìn, lúc này mới phát hiện đầu mình đang tựa lên một cánh tay rắn chắc. Lòng bàn tay người đàn ông hướng về phía trước, bàn tay to với các ngón tay thon dài trông vô cùng đẹp mắt dưới nắng sớm.
Ủa?
Á á á??????
Khi cô hoàn toàn tỉnh táo, cảm giác trên cơ thể cũng dần được kích hoạt. Cô mới kinh hoàng nhận ra cái lò sưởi cứng đờ mà tối qua cô nằm mơ tựa vào lại chính là… thân thể của nam giới.
Phòng ngủ chính tĩnh lặng. Hai người đắp chung một chiếc chăn lụa tơ tằm. Hơi thở đều đặn của anh phảng phất, thỉnh thoảng phả vào tóc mái của cô.
Khương Tạo chấn động cả người, trừng mắt to không dám nhúc nhích: "……"
Tình huống gì đang xảy ra vậy, ai có thể đến giải thích một chút!
Tại sao lại ngủ chung giường thế này?! Hơn nữa, cô đã ngủ ngon suốt cả đêm như thế!?
Cô lặng lẽ tự trách mình.
Chỉ hai ngày trước chính cô còn nói với anh rằng mình có sang chấn tâm lý nên không thể ngủ chung, giữa đêm còn đá anh ra sofa. Kết quả, chưa đầy ba ngày đã chui tọt vào lòng người ta, ngủ say như chết!
Rốt cuộc còn phải làm bao nhiêu chuyện vả mặt trước mặt Tạ Lịch Thăng nữa đây!
Không đúng, trọng điểm phải là:
Khương Tạo lén lút nhúc nhích, rón rén duỗi tay, sờ lên người mình ——
Cô, cô không, không cùng anh mượn rượu l*m t*nh đấy chứ…
Trên người đã được thay áo ngủ mới, nhưng Khương Tạo hoàn toàn không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra sau khi nằm trên sofa tối qua.
Tứ chi cũng nhức mỏi không thôi, một sự khó chịu không tên, giống như vừa mới đi đấm nhau về vậy.
Phỏng đoán tồi tệ nhất đang dần được chứng thực, đại não cô trống rỗng, trời đất như sụp đổ.
Đúng lúc này, người phía sau bỗng nhiên phát ra một tiếng thở dài nửa tỉnh nửa mê, dường như cảm thấy cánh tay hơi tê, anh cựa quậy cánh tay đang bị cô gối.
Khương Tạo cứng đờ như một khúc gỗ, không dám động đậy.
Giả vờ ngủ đi. Chuyện đã đến nước này, cứ giả vờ ngủ trước, đợi anh tỉnh và rời đi rồi mình sẽ tính tiếp.
Cô một lần nữa nhắm mắt lại.
Kết quả, chỉ sau ba giây, giọng nói khàn khàn ngái ngủ của người phía sau vang lên.
"Không ngủ?"
Khương Tạo đột nhiên trừng mở mắt: ??!
Cô khó khăn mở miệng: "…… Anh làm sao biết, tôi tỉnh."
"Hô hấp của em quá gấp gáp, cứ thở dài mãi, phả vào tay tôi ngứa."
Ngữ khí anh mang theo vẻ bực dọc và lạnh lùng, như thể thật sự vừa mới tỉnh giấc và còn vương chút khó chịu của người đang ngủ mà bị đánh thức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!