Chương 27: (Vô Đề)

Chương 27 – "Có ý gì? Ý là con tìm được chân ái rồi chứ sao."Trò đùa lãng mạn: 27Lý Thường đứng bên cạnh, sắc mặt khó coi, đến thở mạnh cũng không dám. Anh ta lén liếc nhìn bà chủ tương lai, trong lòng kinh ngạc tột độ.

Tuy rằng cô chắc chắn không thể hoàn toàn bình thản như chưa nghe thấy gì, nhưng anh ta lại chẳng tìm thấy chút phẫn nộ hay tủi thân nào trên gương mặt cô.

Cô chỉ lẳng lặng lắng nghe với thái độ của một người ngoài cuộc, khiến người ta không kìm được muốn bóc tách lớp vỏ bọc ấy ra xem rốt cuộc cô đang nghĩ gì.

Lý Thường hé miệng định nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉnh lại vẻ mặt, thay cô gõ cửa.

Tiếng nói chuyện bên trong đột ngột im bặt.

Giọng nói trầm ổn của Tạ Lịch Thăng vọng ra: "Vào đi."

Lý Thường đẩy cửa cho cô.

Khương Tạo ngẩng đầu lên, nhìn thấy người phụ nữ trung niên vừa bị nhân viên chụp lén và bàn tán sôi nổi trong nhóm chat công ty.

Ánh mắt đánh giá của Tôn Yến sắc bén như một mũi tên vừa rời cung, phập một cái găm thẳng vào người cô.

Vừa thấy người ngoài bước vào, bà ta lập tức nở nụ cười, như thể những lời lẽ cay nghiệt vừa rồi không phải thốt ra từ miệng mình.

"Vẫn còn công việc à?"

Tạ Lịch Thăng liếc nhìn Khương Tạo, rồi chuyển tầm mắt sang Lý Thường.

Lý Thường kín đáo ra hiệu bằng một cái nhăn mặt, ám chỉ rằng những lời bà chủ nói lúc nãy bọn họ đều đã nghe thấy cả.

Tạ Lịch Thăng ngầm hiểu.

Tôn Yến không biết họ đã nghe được bao nhiêu, nhìn Khương Tạo rồi thốt lên vẻ vỡ lẽ: "À, cô gái này có phải là……"

"Lịch Thăng, hóa ra là nhân viên trong công ty con à, thảo nào."

Không hiểu sao, Khương Tạo lại cảm nhận được biết bao hàm ý mỉa mai trong câu nói tưởng chừng như vô thưởng vô phạt ấy.

Khóe miệng cô giật giật, cảm giác bị sỉ nhục ngay tại nơi làm việc khiến lồng ngực cô nóng ran, hai tay siết chặt đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Tôn Yến đứng khoanh tay, nụ cười trên môi tuy dịu dàng nhưng thái độ lại toát lên vẻ không chấp nhận, bà quay sang Tạ Lịch Thăng: "Con xem con kìa, trong nhà đâu phải không ủng hộ con sớm giải quyết chuyện cá nhân."

"Nhưng khó khăn lắm mới có bạn gái mà lại giấu nhẹm, cũng chẳng chịu đưa về ra mắt bố con."

Biết tiếp theo là chuyện gia đình, Lý Thường rất biết ý, lặng lẽ lui ra ngoài.

Cảm thấy bên cạnh trống trải, Khương Tạo quay đầu lại, ánh mắt như muốn níu kéo: trợ lý Lý, đừng đi mà, đừng bỏ rơi tôi.

Ai mà ngờ cô phải đơn độc đối mặt với hai nhà tư bản miệng nam mô bụng một bồ dao găm thế này chứ.

"Thất Thất, lại đây."

Giọng nói trầm thấp với âm cuối ngân nga của người đàn ông vang lên.

Khương Tạo sững sờ, kinh ngạc quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt chăm chú của Tạ Lịch Thăng.

Anh vỗ nhẹ vào mặt bàn bên cạnh, ra hiệu cho cô đi tới.

Cô liếc nhanh Tôn Yến, rồi bước về phía anh.

Vừa đến nơi, cô chưa kịp phản ứng thì đã bị cánh tay rắn chắc của anh vòng qua eo, kéo sát vào người, tư thế vô cùng thân mật. 

"Mẹ hiểu lầm rồi, con chưa từng nói đây là bạn gái."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!