Chương 26 – "Có thể đừng cách xa thế được không, chăn hở ra lạnh lắm."Trò đùa lãng mạn: 26Khương Tạo liếc nhìn dì nhỏ chuẩn bị nghỉ ngơi, hậm hực quay đầu lại, ôm bộ đồ ngủ sạch sẽ đi về phía phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Cửa phòng tắm không đóng, tiếng máy sấy tóc ù ù không ngừng vọng ra. Khương Tạo không nghĩ nhiều mà đi thẳng vào, vừa ngước đầu lên, liền bị nửa thân trên cường tráng của người đàn ông đập vào mắt.
!!!
Mới trong một ngày ngắn ngủi đã đụng phải cảnh anh bán khỏa thân đến hai lần.
Tần suất xảy ra chuyện này có cần phải cao đến thế không??
Đôi mắt dường như bị những múi cơ bụng săn chắc, đẹp đẽ thoáng qua kia làm cho lóa đi, Khương Tạo lập tức quay mặt đi chỗ khác, mặt bị hơi nước nóng hầm hập làm cho đổ mồ hôi: "Anh! Sao lại không mặc quần áo nữa vậy."
Tạ Lịch Thăng nghe thấy tiếng, liếc nhìn cô qua gương, tắt máy sấy, thong thả vớ lấy chiếc khăn bông lau những giọt nước còn đọng trên người, hỏi ngược lại: "Em thấy có ai vừa tắm xong, người chưa lau khô đã mặc quần áo bao giờ chưa?"
Khương Tạo cứng họng không biết phản bác thế nào, đứng sững ở cửa như một đứa trẻ bị bắt quả tang, mặt đỏ bừng, cúi đầu lí nhí lên án: "Lần sau anh làm ơn đóng cửa lại được không? Cửa mở toang hoác thế này, người khác sẽ mặc định là anh đang ở trạng thái có thể gặp người đấy."
Anh rửa sạch bồn rửa mặt, thản nhiên đáp một câu: "Tôi thấy bí bách."
Cô cãi không lại, khẽ lầm bầm một câu: "Đồ thích khoe thân."
Tạ Lịch Thăng với tay lấy chiếc áo thun trong bộ đồ ngủ bên cạnh, mặc được một nửa thì dừng lại, nhướng mày chất vấn: "Em nói cái gì?"
"Không có gì." Khương Tạo căng da đầu bước vào phòng tắm, cố ý huých vào người anh một cái, "Tránh ra một chút, người dài ngoằng như vậy đứng chắn hết lối đi rồi không biết sao?"
Anh quét mắt nhìn phòng tắm rộng thênh thang, đánh giá hành vi cố tình chen lấn của cô, bật cười: "Tôi chọc gì em à? Muốn gây sự sao."
Cô không nói gì, đặt quần áo lên giá, phát hiện dép đi trong nhà tắm chỉ có loại dành cho nam, đành xỏ tạm vào đôi dép lê của anh.
Khương Tạo xỏ chân vào đôi dép lê cỡ 45 mà anh mới thay chưa được bao lâu.
Đôi dép còn vương chút nước ẩm ướt, vẫn còn lưu lại hơi ấm, khiến trong lòng cô dâng lên một cảm giác là lạ.
Chân cô chỉ cỡ 37, xỏ vào đôi dép này chẳng khác nào đang đi trên hai chiếc thuyền, nhấc chân lên mà mu bàn chân cũng chẳng giữ nổi dép.
Tạ Lịch Thăng mặc xong quần áo, vừa quay đầu lại đã thấy cô đang xỏ dép của mình, cúi đầu nghịch ngợm đung đưa chân.
Cô mặc quần đùi ở nhà, để lộ đôi chân đầy đặn cân đối, trắng đến phát sáng. Bắp chân thon thả còn trắng hơn một tông, những ngón chân tròn trịa, sạch sẽ.
Tạ Lịch Thăng nhìn chằm chằm, ngón cái bấu nhẹ vào khăn tắm, cảm giác sảng khoái sau khi tắm bỗng chốc bị một sự rạo rực không tên quấy nhiễu.
Khương Tạo lê đôi dép rộng thùng thình đi vài bước cho quen, ngẩng đầu lên thì phát hiện ai đó vẫn đang dựa vào bồn rửa mặt nhìn mình chằm chằm.
Tầm mắt người đàn ông hướng xuống dưới, dường như đang nhìn chân cô.
Cô ngập ngừng: "Sao thế, dép của anh tôi không được đi à?"
Anh keo kiệt đến thế sao?
Tóc Tạ Lịch Thăng chưa khô hẳn, những lọn tóc ướt rũ xuống trước trán, cũng giống như ánh mắt anh đang nhìn cô lúc này, đen thẫm và ướt át.
"Không có." Anh đáp gọn lỏn.
Khương Tạo mở cửa kính buồng tắm đứng, có chút bất lực quay đầu lại, nhắc nhở người đàn ông vẫn đứng trơ ra đó: "Này, tôi muốn tắm."
"Anh không định ra ngoài, muốn đứng đó nhìn tôi tắm luôn sao?"
Tạ Lịch Thăng không nói gì, ngược lại còn khoanh tay trước ngực, lười biếng dựa vào bồn rửa mặt nhìn cô.
Không nói một lời, chỉ khẽ nhếch đuôi mắt, lẳng lặng đối diện với cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!