Với cái đức hạnh của Tạ Lịch Thăng, không chừng anh thật sự dám mặc mỗi chiếc áo choàng tắm, bên trong thực sự trần – như – nhộng.
Cô bật dậy khỏi sofa, sợ rằng chậm một giây sẽ nhìn thấy thứ không nên nhìn: "Tôi không đoán đâu, công việc còn chưa làm xong."
"Không thay được quần áo thì anh cứ ở trần mà ngủ."
Nói xong, cô không quay đầu lại mà nhằm thẳng vào thư phòng, tiếng dép lạch bạch vang lên vẻ vội vã cực độ.
Hộp thuốc và người chồng mới cưới đang mặc áo choàng tắm bị cô bỏ lại tại chỗ: "……"
Cạch.
Khương Tạo đóng sầm cửa thư phòng, chặn đứng mọi yếu tố nhiễu loạn tâm trí ở bên ngoài. Thấy công việc bày biện trên bàn, cô thở dài, đi đến trước máy tính rồi lại lần nữa ngồi xuống.
Một thùng giấy đựng sách vở, tài liệu đã được nhân viên công ty chuyển nhà đặt sẵn trong thư phòng. Cô nhìn bản PPT làm dở trên màn hình liền cảm thấy ngán ngẩm, tật trì hoãn lại tái phát, quay đầu bắt đầu sắp xếp đồ đạc của mình.
Chỉ cần không phải làm việc, làm gì cũng hăng say.
Trong thùng có hai túi giấy đặt ở trên cùng. Một cái là các văn kiện liên quan đến nợ nần do Phan Ngọc giả mạo năm đó, dựa vào đó cô có thể tùy thời ra tòa khởi tố bà ta. Một cái khác là bản thỏa thuận trước hôn nhân đã ký với Tạ Lịch Thăng hai ngày trước, cùng với kết quả khám sức khỏe tiền hôn nhân của hai người.
Cô ban đầu không hiểu vì sao thỏa thuận kết hôn của hai người lại cần phải khám tiền hôn nhân. Anh nói đó là dịch vụ kèm theo khi mua bảo hiểm, chi tiết hơn so với xét nghiệm miễn phí ở Cục Dân Chính, không làm thì phí, nên cô cũng không ý kiến gì.
Kết quả khám sức khỏe mỗi người một phần. Khương Tạo năm nay còn chưa đi khám định kỳ, liền tiện tay lật xem kết quả. Trừ việc có hơi thiếu máu, các hạng mục còn lại đều bình thường.
Lật tiếp đến kết quả của nhà trai, cô tiện tay xem qua của Tạ Lịch Thăng —— không mắc các bệnh truyền nhiễm thông dụng, bệnh di truyền bẩm sinh, vân vân. Ngay cả các chỉ số thông thường về máu, chức năng gan, thận, tim, phổi cũng khỏe mạnh đến mức khiến người ta phải phát hờn.
Xem anh cả ngày tham dự đủ thứ giao thiệp, đi công tác, làm việc cường độ cao từ chín giờ sáng đến mười hai giờ đêm, sao vẫn giữ được bộ dạng khí huyết tràn đầy như vậy?
Quả là quá không công bằng.
Lật thêm trang nữa, đến kết quả kiểm tra hệ thống sinh sản, Khương Tạo khựng lại, sự xấu hổ bị lòng hiếu kỳ đánh bại, cô liền ghé sát vào xem ——
Ánh mắt cô lướt qua từng chỉ số như số lượng t*nh tr*ng, sức sống t*nh tr*ng, khả năng vận động, tổng thể tích…
Cô ý thức được —— hoàn toàn không xem hiểu gì cả.
Chỉ biết đều cao hơn giá trị tham khảo bình thường.
Nhưng mà…
Khương Tạo tự hỏi về báo cáo của anh: Bình thường thì đúng là bình thường, nhưng những chỉ số này… có phải hơi quá cao không?
Quá nhiều rốt cuộc là tốt hay xấu đây?
Tự hỏi đến đây, cô bỗng nhiên rút lại thần trí, vỗ cái bốp vào đầu.
Cái đó của anh có tốt hay không, thì liên quan gì đến cô chứ?? Đúng là rỗi hơi lo chuyện bao đồng.
Khương Tạo mặt nóng ran, ném báo cáo khám sức khỏe sang một bên, mở bản thỏa thuận trước hôn nhân của hai người ra.
Cô đã rất quen thuộc với các điều khoản của thỏa thuận. Lúc đó, luật sư riêng của Tạ Lịch Thăng đã giải thích từng điều một cách rõ ràng cho cô. Ngoại trừ mối quan hệ hôn nhân cố định kéo dài hai năm, các điều khoản khác đều có lợi cho cô.
Điều duy nhất cô không đồng ý chính là các điều kiện bồi thường quá mức phong phú mà Tạ Lịch Thăng đã phác thảo.
Những khoản bồi thường đó, nếu rơi vào tay bất kỳ người làm công bình thường nào, cũng đủ để họ nghỉ việc ngay lập tức, mua nhà, mua xe, mở cửa hàng đầu tư, đạt đến mức sống không cần lo lắng ở các thành phố loại 1.
Nhưng cô đã chịu thua trước tiêu chuẩn đạo đức đáng ghét của chính mình, cảm thấy những thứ này không nên nhận.
Tạ Lịch Thăng đã giúp đỡ, đã cho cô thứ cô cần nhất. Những thứ còn lại không phải do chính tay mình kiếm được, nhận lấy sẽ thấy hổ thẹn trong lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!