Chương 23: Phần 2: Chúc tình ta mãi vẹn nguyên, chẳng đổi thay qua bao ưu phiền.

Chương 23 – Sợ anh lấy thân phận vợ chồng hợp pháp giở trò lưu manh được không? Trò đùa lãng mạn: 23Kể từ đêm đó ở bờ sông cô đề nghị kết hôn cho đến hôm nay chính thức nhận giấy chứng nhận, thời gian chưa đầy ba ngày.

Ba ngày này, hai người thậm chí còn bận rộn hơn thường lệ, số lần gặp mặt không quá hai lần, tính cả buổi sáng ở Cục Dân Chính là một lần.

Thật tình mà nói, Khương Tạo hoàn toàn không kịp thích ứng với thân phận "vợ hợp pháp của Tạ Lịch Thăng" này, thậm chí lúc bận rộn công việc còn quên mất sự tồn tại của tờ giấy hôn thú nằm trong túi xách.

Mãi đến khi tan tầm trở về căn nhà chung của hai người, cho đến khoảnh khắc anh cúi đầu xuống hôn ——

Cô kết hôn rồi.

Cô và Tạ Lịch Thăng đã kết hôn.

Cmn, là thật ư…

Người đàn ông đang thưởng thức hương vị trên môi cô phán đoán từ phản ứng sững sờ của cô rằng tâm trí cô hoàn toàn không đặt trên người anh, bèn vươn tay nhéo nhẹ một cái bên hông cô.

Khương Tạo tức khắc thấy nhột, suy nghĩ quay trở lại, không tự giác mở hé môi.

Làm nhiều rồi cũng thành quen, người đàn ông thuận thế xâm nhập khoang miệng ẩm ướt, nóng bỏng của cô.

Cảm giác vừa quen vừa lạ cùng âm thanh dính nhớp vang lên —— khiến Khương Tạo có ảo giác trở về nụ hôn đêm đó ở bờ sông của hai người.

Đêm đó ở bờ sông, Tạ Lịch Thăng hỏi cô ba lần rằng cô có cảm giác gì với anh hay không.

Kết hôn rõ ràng là một chuyện vô cùng phức tạp, nhưng anh lại hỏi một câu nghe như là mấu chốt duy nhất quyết định sự thành bại của hôn nhân.

Động tác của Tạ Lịch Thăng hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô, hoặc có thể nói cô đã đoán trước việc anh tiến lại gần như vậy có ẩn ý gì, nhưng không ngờ, điều này lại thành sự thật.

Khoảnh khắc bờ môi anh dán xuống —— Khương Tạo đột nhiên quên khuấy nội dung ban đầu mình định trả lời.

Nếu nụ hôn trộm ở công ty lần trước không tính, thì nụ hôn này là nụ hôn đầu tiên của cô, cũng là của đối phương.

Đây là lần đầu tiên hai người chính thức hôn môi, Tạ Lịch Thăng cắn một cái khá mạnh, cô đau đớn hừ ra tiếng, sự vụng về của cả hai đều bại lộ rõ ràng không sót chút nào.

Cảm nhận được cô co rúm lại, Tạ Lịch Thăng dừng lại, một tay dịu dàng nâng niu khuôn mặt cô.

Họ kề trán nhau, ánh mắt khóa chặt đối phương.

Anh không để bầu không khí dịu xuống, điều chỉnh lại góc độ, lần nữa cúi xuống áp môi. Lần này, Khương Tạo vẫn không hề cự tuyệt.

Đôi môi nóng bỏng lại lần nữa hòa quyện vào nhau.

Hôn lần nữa, Tạ Lịch Thăng đã tiết chế đi rất nhiều, nhẹ nhàng miết trên môi cô, đầu lưỡi ấm nóng lướt qua vị trí cô vừa bị cắn đau.

Khương Tạo bị anh đè ép trong ngực, toàn thân tê dại, gương mặt nóng bừng vì sống mũi cao thẳng của anh khẽ cọ vào, mang theo cảm giác đau nhẹ.

Sự dịu dàng chỉ kéo dài vỏn vẹn năm giây, sau đó anh liền lộ rõ bản tính.

Gió lùa qua, tóc cô bị vén lên, ngọn tóc lướt qua gương mặt anh. Tạ Lịch Thăng nhướng mày, lực đạo giữ má cô tăng thêm một xíu.

Khương Tạo nắm lấy áo sơ mi màu đỏ sậm của anh, chỗ ngực anh bị cô siết chặt, tạo thành những nếp gấp hằn sâu.

Cả hai đều vụng về trong nụ hôn này, cọ xát và m*t lấy nhau hỗn loạn, hệt như hai sinh viên lần đầu thử cảm giác mãnh liệt của tuổi trẻ.

Nhưng Tạ Lịch Thăng là người càng bạo dạn hơn, tìm kiếm kh*** c*m ngay trong sự thực hành. Phát hiện đầu lưỡi cô chạy trốn loạn xạ, anh hề đắn đo, vờn theo không bỏ.

Môi người đàn ông rất mềm, nóng đến quá mức. Cô nhắm mắt lại, phát hiện mí mắt mình run lên một cách đáng sợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!