Chương 2: (Vô Đề)

Chương 2 – Đoạn dạo đầu: "Giường đêm tân hôn, tôi muốn leo lên sớm một chút."Tình huống khó đỡ: 2Thật ra Khương Tạo cười rất khẽ, gần như chỉ là tiếng khịt mũi nhẹ, nhưng bầu không khí phòng họp đang chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc, nên tiếng cười của cô trở nên đặc biệt rõ ràng.

Tạ Lịch Thăng thản nhiên ngả lưng vào ghế văn phòng, khe hở cổ áo sơ mi bung ra lờ mờ thấy xương quai xanh nổi rõ. Vai anh rộng và thẳng, như thể một cái móc áo di động.

Ánh mắt anh không rời gương mặt cô, giữa chân mày thoáng lay động, một thoáng biến đổi ánh lên.

Hai giây sau, Tạ Lịch Thăng cũng bật cười một tiếng.

"Vui lắm à?"

"Có bổ sung gì cho lời đánh giá của tôi không?"

Mọi người rùng mình. Xem ra anh ấy tức giận rồi, tan họp lẹ lẹ dùm cái, sắp có án mạng.

Cứ như thể một thợ săn đang tức giận căng cung nhắm vào con mồi, nhưng đúng lúc tên đã lắp vào dây, thì đột nhiên có người chui ra cắt đứt dây cung – Bịch một tiếng, ngọn lửa giận dữ chuyển hướng.

Tất cả mọi người đều nhìn cô với ánh mắt như đuốc, mang theo nhiều hàm ý phức tạp.

Khương Tạo không chịu nổi khi bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, cô ôm chặt hộp cà phê cúi đầu, nhưng vẫn can đảm trả lời một cách ngông cuồng: "Không có, rất toàn diện rồi."

Mọi người: "…" Tính thương hại mà hết cmn hứng luôn.

Cuộc họp chỉ diễn ra được một nửa, kết quả cuối cùng đương nhiên là cả ba phương án đều bị trả về để làm lại. Lúc Tạ Lịch Thăng rời đi còn kéo theo cả quản lý bộ phận Kế hoạch, cứ như thể muốn tìm một nơi vắng vẻ để chôn sống ông ấy.

Trở lại chỗ làm, Đường Bồng ngồi bên cạnh vỗ vai Khương Tạo, giơ ngón cái lên thán phục: "Buổi trưa ở nhà ăn chỉ nói đùa thôi, không ngờ bà thật sự muốn thu hút sự chú ý của CEO à? Gan to nhỉ, tui còn không dám thở."

Khương Tạo cũng thấy ngại, má ửng đỏ, "Không phải cố ý, chỉ là… không nhịn được."

Đường Bồng không hiểu, rất tò mò: "Rốt cuộc câu nào của anh ấy chọc cười bà vậy?"

"Không buồn cười sao?" Cô ngồi xuống mở khóa máy tính, nén khóe môi: "Chỉ có chó mới ăn shit."

Đường Bồng cạn lời. Trọng điểm là anh ấy có phải chó không à? 

"Anh ấy mắng chúng ta là "shit" mà bà không để tâm chút nào luôn đó hả!"

Khương Tạo mở tập tin PDF phương án bị loại của mình, vẻ mặt bình tĩnh hỏi ngược lại: "Tại sao phải để tâm?"

"Anh ấy chửi là ba nhóm kia, phương án của chúng ta chỉ là không được đưa lên họp, không có nghĩa nó cũng là shit."

Đường Bồng tựa người qua vách ngăn, thăm dò: "Bà vẫn chưa chịu bỏ cuộc à?"

Cô ngẩng đầu lên, biểu cảm nghiêm túc: "Rốt cuộc shit của mình là xịn hay phế, phải kiểm tra mới biết."

"Trước khi người ra quyết định đưa ra câu trả lời, tui sẽ không tin bất cứ lời đánh giá của ai khác."

Đường Bồng: "Lý lẽ thì tui hiểu… nhưng, có thể dùng từ ngữ nào thơm tho hơn được không?" Nói rồi, cô ấy xua tay, "Bà mới đến nên chưa hiểu Chu Đại Công Công đâu, ông ấy sẽ không bao giờ xem lại những phương án đã bị loại. Bà đưa lên nữa chỉ làm ông ấy ghét thêm thôi."

Khương Tạo chớp mắt với cô ấy, ánh mắt lại quay về màn hình máy tính, có vẻ suy tư. "Vậy à."

Bảy giờ rưỡi tối, Khương Tạo đi tàu điện ngầm trở về khu "Liễu Ngạn Số Một", khu dân cư đắt đỏ nhất trung tâm thành phố Tần Nam.

Cô quẹt thẻ lên tầng 18, cảm thấy rất không quen với kiểu một căn hộ một tầng, nơi mà thang máy mở ra là không gian riêng tư.

Đẩy cửa chính vào, Khương Tạo thay giày rồi đến quầy bar lấy nước uống, cô nhìn quanh phòng khách sàn kính rộng lớn, xa xỉ đến mức hơi trống trải.

Đây là nhà tân hôn của cô, tối nay là lần thứ hai cô đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!