Chương 19: (Vô Đề)

Ào— Nước từ trên cơ thể anh chảy xuống, rơi xuống mặt hồ tạo ra từng đợt âm thanh vui tai. Những giọt nước còn vương lại như tham luyến lướt qua ngực và cơ bụng đang phồng lên sau 40 phút bơi tốc độ cao của anh.

Rãnh ngực và cơ bụng phập phồng rõ rệt, những giọt nước trượt đi rất chậm, rất chậm, khó khăn lắm mới chảy tới vị trí dưới bụng nhỏ, đang muốn tìm đến nơi càng bí ẩn càng phô trương ưu thế trời sinh—đã bị người đàn ông vô tình dùng khăn tắm lau đi.

Khu tập thể hình đặc biệt của khu Liễu Ngạn Số Một chỉ dành cho chủ sở hữu VIP, giờ này không ai tới bơi, cả bể bơi trở thành lãnh địa riêng của anh.

40 phút 3 km là thành tích nhanh hơn bình thường của anh, ngày thường bơi lội anh đều chủ yếu để thư giãn, không theo đuổi tốc độ.

Nhưng hôm nay anh cứ cảm thấy trong bụng dồn nén một cơn bực bội không tên, nhất thời quên mất kiểm soát tốc độ, 500 mét cuối cùng mệt hơn hẳn mọi khi.

Tạ Lịch Thăng chống tay vịn th* d*c vài hơi, trùm khăn tắm lên đầu, cầm lấy điện thoại đi về phía khu nghỉ ngơi.

Mới giờ này, trong nhóm chat đã bị thánh rảnh rỗi Triệu Dương Thành làm ồn đến ong ong cả đầu.

[ Triệu Dương Thành: @X Thế nào rồi ông chủ lớn, xem mắt có thuận lợi không? Khi nào được uống rượu mừng đây? ]

[ Triệu Dương Thành: (Cười đê tiện. JPG) ]

[ Trần Huống: @X Nghe nói cậu đi xem mắt bị từ chối phũ phàng à? ]

[ Triệu Dương Thành: Đúng đúng đúng ha ha ha, Lịch Thăng cậu mau kể cho Huống Tử nghe đi! Tôi mở cuộc gọi nhóm! ]

Trong nhóm còn mỗi dân làm công ăn lương ở Mỹ là Ngụy Nguyên không lên tiếng, chắc là vẫn còn đang ngủ.

Triệu Dương Thành xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, nói là làm, mở cuộc gọi nhóm ngay lập tức, kéo anh vào. Tạ Lịch Thăng liếc mắt vốn định không để ý, nhưng cuối cùng vẫn ấn vào tham gia cuộc gọi.

Giọng nói như vịt đực đ*ng d*c của Triệu Dương Thành bùng nổ: "Khách quý đến rồi! Còn tưởng cậu sẽ ném một câu th* t*c rồi chặn tôi luôn chứ! Thế mà lại bắt máy?!"

Tạ Lịch Thăng giơ khăn lau tóc, mở loa ngoài: "Đoán đúng rồi đấy, đang định chặn, đặc biệt vào là để mắng cậu một câu đồ ngốc."

"Nghe thấy chưa? Đồ đại ngốc."

Triệu Dương Thành: "…"

Trần Huống cười, giọng rất nhẹ, hình như lại đang nằm chơi game.

"Anh em quan tâm cậu không được sao? Còn nói nữa, trước giờ chưa từng thấy cậu mất mặt, khó khăn lắm mới có chuyện cười, tôi là thân xác khổ sở còn Huống Tử là trong lòng khổ sở, làm cho mấy anh em vui vẻ chút cũng coi như cậu tích công đức." Triệu Dương Thành lại lải nhải, "Mấy hôm trước còn nói với tôi, cậu tự nhiên mắc kết hôn, kết quả thế nào rồi?"

"Xảy ra chuyện gì à, nghĩ quẩn trong lòng đến mức phải kết hôn."

Trần Huống ngạc nhiên: "Cậu á? Sốt ruột kết hôn?"

Cái kiểu bố thiên hạ mẹ thiên nhiên như Tạ Lịch Thăng, nhìn thế nào cũng không giống người có kiên nhẫn cùng người khác xây dựng gia đình.

"Ông già sắp không xong rồi, tình hình trong nhà rối tung lên đến mức chẳng khác gì một bãi rác." Tạ Lịch Thăng không nói nhiều, biết bọn họ cũng sẽ không hỏi thêm.

Triệu Dương Thành lái chủ đề về hướng mình hứng thú: "Huống Tử tôi nói với cậu nghe, cô gái từ chối cậu ta học cùng trường đại học với bốn người chúng ta đấy, là đàn em khóa dưới."

"Nếu Ngụy Nguyên cũng ở đây thì tốt rồi, cậu ta trước kia ở hội sinh viên, nói không chừng còn quen biết đàn em."

Tạ Lịch Thăng vò tóc, nghe thấy lời này của Triệu Dương Thành, không lên tiếng.

"Lịch Thăng cậu nói một câu đi chứ, nãy giờ toàn là tôi nói, đi xem mắt với đàn em đâu phải là tôi." Triệu Dương Thành giục.

Anh cười lạnh: "Vốn dĩ nên là cậu."

Triệu Dương Thành xấu hổ: "…"

Trần Huống đầu óc thông minh nhất, lập tức phân tích ra: "Cậu đẩy đối tượng xem mắt của cậu cho Tạ Lịch Thăng đối phó à? Chơi vậy không được đâu nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!