Chương 18 – Đang áp dụng chiêu theo đuổi lì lợm la l**m đấy. Cặp đôi lạc quẻ: 18Đến tầng lầu của bộ phận Kế hoạch, Khương Tạo phóng ra khỏi thang máy như một quả tên lửa, lao đi, khiến những người khác giật mình.
Cửa thang máy từ từ đóng lại, người đàn ông vừa gọi điện thoại lập tức cất di động vào túi, vẻ mặt giãn ra đầy thỏa mãn.
Lý Thường, trợ lý vẫn luôn đứng phía sau anh, lau mồ hôi trên trán: "…"
Làm việc cùng nhau lâu như vậy, anh ta giờ mới biết ông chủ còn có loại thú vui hài hước đen tối này.
Cô Khương hình như sắp bị dọa đến phát khóc rồi.
Với phản ứng của đàng gái, anh ta khó mà tưởng tượng được rốt cuộc hai người này đã phát triển đến bước nào rồi.
Lý Thường liếc nhìn vẻ mặt hớn hở, tinh thần vô cùng phấn chấn của ông chủ, lẩm bẩm trong lòng: Không ngờ chọc cô Khương còn giúp ông chủ tỉnh táo hơn cả việc bị ép uống cà phê đen nguyên chất.
Xem ra sáng nay không cần phải bày đủ trò để khuyên vị sếp sợ đắng này uống Americano nữa rồi.
—
Khương Tạo lao đến chỗ làm việc như đang chạy đua cự ly 800 mét, quả nhiên nhìn thấy hộp đồ ăn đặt ngay giữa bàn làm việc, hai mắt tối sầm.
Còn gửi cả bữa sáng? Anh tưởng đang hẹn hò với sinh viên hay sao?! Cũng không nghĩ tới thân phận của mình.
May mà trong thang máy không có đồng nghiệp bộ phận Kế hoạch, nếu không nhìn thấy hộp bữa sáng bày chình ình trên bàn cô, chắc chắn sẽ bại lộ.
Mặc dù Tạ Lịch Thăng nói trong thang máy là mua bánh mì nước kiềm, nhưng vừa mở hộp đồ ăn ra, hương thơm phong phú của thức ăn xộc vào mũi.
Rõ ràng là bữa sáng dinh dưỡng mua từ một tửu lầu rất nổi tiếng, thịt trứng rau củ và carbohydrate được phối hợp vừa vặn.
Khương Tạo ngồi phịch xuống, thở mạnh một hơi, mệt đến mức chưa đi làm đã kiệt sức.
Cô nhìn chằm chằm vào phần bữa sáng đó im lặng vài giây, sau đó bật dậy ngồi thẳng mở gói đồ dùng.
Bày sẵn cơm ngon, có ngu mới không ăn.
So với việc không có tiền đồ và lãng phí lương thực, da mặt cô tính là gì?
Làm chuyện phụ lòng lương thực, cô không làm được.
Ăn xong bữa sáng thơm lừng, buổi sáng vốn đầy bực bội cũng trở nên tốt hơn một chút. Khương Tạo gặm bắp ngọt, thấy di động hiện lên tin nhắn mới nhất.
[ (ghi chú) Sếp Cua: Bữa sáng ăn ngon không? ]
Cô suýt nữa phun cả miếng bắp ra ngoài.
Khương Tạo che miệng khẽ ho, cầm lấy di động, đối phương vẫn đang siêng năng gửi WeChat khiêu khích.
[ Sếp Cua: Không đùa nữa, tối nay rảnh không? ]
[ Sếp Cua: Tôi hôm nay cả ngày đều ở Vân Thăng, tan tầm cùng em đi. ]
Chỉ cần xem chữ thôi cũng có thể tưởng tượng ra ngữ khí của đối phương, nắm tay cô cứng lại, úp điện thoại xuống không thèm nhìn nữa.
Thật là điên rồi, có vấn đề! Định dọa chết cô – con tôm con tép này sao?
Anh thực sự nên suy nghĩ lại tại sao không ai chịu để mắt đến mình.
"Bà ăn gì mà thơm quá vậy," lúc này Lê Lê dậy muộn vội vàng chạy tới, trên tay xách theo túi bữa sáng MacDonald, "Lúc bà gọi tui dậy tui đã tỉnh rồi, kết quả tưởng chợp mắt một lát, suýt nữa thì đi trễ."
"Tối qua rà soát bảng biểu cho hoạt động liên danh offline đến mức hai mắt tui biến thành màu đen, lần này chọn đối tác bên B làm việc tệ kinh khủng… Tui phải feedback lại với lãnh đạo để tránh tránh rắc rối."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!