Tiếng tim đập lớn như vậy, chắc không bị đối phương nghe thấy chứ?
Thế thì hơi mất mặt một chút.
Nhưng chuyện này hoàn toàn có thể hiểu được, cô tin rằng bất kể là ai bị Tạ Lịch Thăng oanh tạc bằng ba câu nói như vậy, cũng sẽ sợ đến mức tim đập loạn xạ như thế này thôi.
Vừa chấn động vừa hoảng sợ, cho nên tim mới đập nhanh như vậy, chắc chắn là thế.
Thời gian như trôi qua rất lâu, nhưng người đàn ông trước mặt không hề giục cô trả lời, cũng không nói gì khác, chỉ lẳng lặng nhìn vào mắt cô như vậy.
Khương Tạo chịu không nổi nhất là kiểu này.
Anh vốn dĩ đã quá đẹp trai rồi.
Gương mặt này cứ nhìn chằm chằm vào bạn, thực sự rất dễ ảnh hưởng đến năng lực phân tích của não bộ.
Cô cứng đờ né tránh ánh mắt của đối phương một cách rõ ràng, bám víu vào chút lý trí cuối cùng nói: "Đầu tiên…"
Thấy cô cuối cùng cũng mở miệng, Tạ Lịch Thăng đút tay túi quần, nhướng mày chờ đợi câu trả lời.
"Lần đó tôi không phải hôn anh." Cô khăng khăng giữ ý kiến của mình, nhất quyết phải rạch ròi trách nhiệm, "Thật sự là trùng hợp đụng phải thôi."
Tạ Lịch Thăng liếc nhìn lên trời, lộ ra một chút cạn lời, không nói gì.
"Tiếp theo…" Khương Tạo từ từ cụp mắt xuống, "Anh nói cái gì mà, tôi có tin không, anh có cảm giác với tôi…"
"Tôi không tin."
Anh nhìn cô, ánh mắt khẽ thay đổi: "Hả?"
"Chính là… Cảm giác cứ cấn cấn, mấy hôm trước anh còn nhìn tôi không thuận mắt mà." Cô nắm chặt quần áo của mình, tuy giọng nói và tư thế đều rất yếu ớt, nhưng thái độ lại vô cùng chắc chắn, "Đột nhiên lại chạy tới cầu hôn tôi, rất khó không nghĩ là đang chơi đểu tôi."
"Em nghe tôi nói chuyện vừa rồi, giống như đang chơi đểu sao?" Anh hỏi ngược lại.
Khương Tạo giật mình, lắc đầu.
Tạ Lịch Thăng khoanh tay trước ngực, ngón trỏ gõ nhẹ lên cánh tay mình, chậm rãi đánh giá cô, sau đó khom lưng cười mỉa mai: "Khương Tạo, em thực sự rất để ý chuyện trước đây tôi khinh thường em đấy."
"Em rất rất để ý luôn."
Tai cô nóng lên, vội vàng phản bác, nhưng giọng điệu quá mềm mại nghe như đang làm nũng: "Tôi không có!"
"Còn nữa, em gọi chuyện vừa rồi là cầu hôn à?" Anh nói xong, tự mình ngẫm nghĩ, bỗng dưng hắng giọng một cái.
"Không tính sao? Vậy vừa rồi anh đang làm gì? Chẳng lẽ là đang bàn chuyện làm ăn?" Khương Tạo nói đến đây lại như đào ra góc độ mới, thử phân tích, "Đột nhiên đề cập đến loại chuyện này, tôi không tin anh không có lý do gì."
Tóm lại chắc chắn không phải là đầu óc anh chập mạch đột nhiên yêu cô, quá vô lý, chó cũng méo tin nổi.
Cô bình tĩnh lại chắc nịch kết luận, Tạ Lịch Thăng im lặng ba giây, vẫn giữ tư thế khoanh tay mở miệng: "Em muốn nghĩ như vậy, cũng có thể coi là bàn chuyện làm ăn."
"Giống như thừa nhận trước đây có thành kiến với em, hiện tại cũng vậy, tôi không lừa em, nếu em hỏi, tôi sẽ một năm một mười nói thật."
Khương Tạo nhìn anh: "Cái gì…?"
"Gần đây tôi bắt đầu chính thức đi xem mắt, mục đích đương nhiên là kết hôn, hơn nữa là việc quan trọng." Tạ Lịch Thăng nghiêng đầu, nhìn về phía ánh đèn đường màu cam đang rải xuống, "Tình hình nhà tôi phức tạp, gia đình tái hôn, lợi ích liên quan rất nhiều, bầu không khí cũng không tốt như em nghe đồn bên ngoài đâu."
Cô có chút kinh ngạc, nhưng không nói gì, nghe anh tiếp tục nói.
"Người phụ nữ đến công ty tìm tôi hôm em đi tòa Đông trải nghiệm sản phẩm là cô họ của tôi." Anh gợi lại ký ức cho cô, sau đó giải thích, "Bà ấy lấy được báo cáo kiểm tra sức khỏe năm nay của bố tôi, ông ấy được chẩn đoán ung thư gan giai đoạn giữa, nếu can thiệp hiệu quả tốt thì thời gian còn lại khoảng ba đến năm năm trở lên."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!