Chương 15 – "Vì một sai lầm của cô khiến tôi mất nụ hôn đầu, tôi biết tìm ai mà bắt đền?"Cặp đôi lạc quẻ: 15Từ khi bước vào nhà hàng đến giờ chưa đầy một tiếng, tâm trạng cô như tàu lượn siêu tốc, vừa rơi xuống lại đột ngột tăng vọt. Một loạt lời nói và hành động vượt quá nhận thức xã hội của Tạ Lịch Thăng như những luồng sấm sét giáng xuống khiến cô trở tay không kịp.
Mắt Khương Tạo hơi đờ ra, dường như thể xác và tinh thần đều bị đôi mắt của anh ghim chặt.
Môi cô mấp máy vài lần, cứng họng không thốt ra được nửa lời.
Cái này, không phải, anh đang nói cái quần què gì vậy.
Anh đang chất vấn cô sao? Anh dựa vào cái gì mà nổi giận chứ?
Khoan đã, trọng điểm là Tạ Lịch Thăng vẫn luôn nhớ rõ chuyện cô hôn anh mới đúng!
"Tôi…" Cô có ý gì? Cô có thể có ý gì!
Khương Tạo cứng họng, gượng ép chuyển đề tài sang anh: "Mặc kệ tôi thế nào, trước tiên anh xen ngang phá hỏng buổi gặp mặt của người khác là đúng sao?"
Cô khoanh tay, cố tỏ vẻ mình có lý hơn anh: "Anh… anh thật không lễ phép."
Tạ Lịch Thăng lười biếng nghiêng đầu, bắt chước lời cô: "Cô… cô còn không có tự trọng gì cả."
"Tôi từ nhỏ đến lớn đều không lễ phép. Còn cô thì sao, sáng nắng chiều mưa, đứng núi này trông núi nọ, hái hoa bắt bướm, có mới nới cũ… là cô nhắm vào một mình tôi hay là vẫn luôn như vậy hả?"
Khương Tạo: "…"
Phọt đâu ra nhiều thành ngữ thế, lộ liễu quá đấy.
"Ba hoa chích chòe đủ chưa?" Tay trái Tạ Lịch Thăng đặt lên lưng ghế, lòng bàn tay nhẹ nhàng gõ nhịp từng chút, nhìn chằm chằm mặt cô: "Có thể quay lại chủ đề chính chưa?"
Đối phương lại lén lút tiến sát lại tạo áp lực, Khương Tạo siết chặt ngón tay, nói ra câu đã luyện tập lặp đi lặp lại trong giấc mơ: "Chỉ là trùng hợp, là một sai lầm."
Tạ Lịch Thăng hỏi ngược lại: "Chỉ là sai lầm?"
Cô gật đầu, dùng ánh mắt nhắc nhở khoảng cách giao tiếp hiện tại của hai người quá gần: "Không thì sao? Ai bảo lúc đó anh cúi đầu dựa gần như thế."
Anh ngân dài điều "À" một tiếng, cân nhắc lặp lại: "Tôi còn tưởng rằng cô đã nhịn rất lâu, khó kìm lòng nổi đấy."
Khương Tạo suýt nữa kêu lên kinh ngạc, tức đến đỏ cả mắt, muốn cười: "Tôi vì cái gì phải đối với anh khó kìm lòng nổi? Anh nằm mơ thấy câu nào thì nói câu đó hả?"
"Được, tôi miễn cưỡng tin cô." Tạ Lịch Thăng quay đầu lại, nghịch miếng trái cây trong tay trái: "Nhưng tôi không chấp nhận dùng cách nói này để bình ổn sự việc."
"Người trưởng thành không thể vô trách nhiệm như vậy, Khương tiểu thư."
Khương Tạo lắp bắp, không biết cái miệng anh còn có thể phọt ra lời hoang đường gì nữa: "Anh còn muốn như thế nào…"
Anh nhướng mày liếc cô: "Vì một sai lầm của cô khiến tôi mất nụ hôn đầu, tôi biết tìm ai mà bắt đền?"
Khương Tạo:???
Nụ… hôn đầu?
Các loại tin tức lộn xộn ùn ùn kéo đến, cô có chút ngây người, theo phản ứng đầu tiên mà nói: "Anh không thể chỉ vì chuyện này… lượn là lượn lờ … mà bắt tôi… chịu trách nhiệm được."
Đây không phải là ăn vạ sao??
Tạ Lịch Thăng dường như rất hài lòng với phản ứng ngây ngốc của cô, cắm nĩa vào miếng dưa hấu đỏ tươi, ngữ khí thoải mái: "Cô có thể không biết, tôi hơi sốt ruột kết…"
Lời còn chưa dứt, điện thoại di động trong túi không đúng lúc mà vang lên.
Cuộc đối thoại của hai người cứ thế bị cắt ngang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!