Khương Tạo uể oải bò dậy, vươn tay sờ trán, thấy ấm áp, dễ chịu, đã hạ sốt rồi.
"…" Mất đi một cái cớ hợp lý để xin nghỉ.
Cô cũng không biết nên vui mừng hay thất vọng.
Tối hôm qua sốt đến mơ màng, cô ngồi trên giường sắp xếp lại ký ức.
À, nhớ ra rồi, là nhờ được trợ lý Lý đưa đi bệnh viện truyền dịch cấp tốc nên mới hạ sốt nhanh như vậy.
Khương Tạo lật chăn, chân trái với đến dép lê, ngay lập tức — cả người cô khựng lại giữa động tác này.
Khoan đã.
Cô hình như.
Cô có phải là…
Đã hôn Tạ Lịch Thăng?
Khương Tạo mở to mắt, miệng khô khốc từ từ mở ra.
… A?
!!!!!!!! A?
—
Lúc đó sốt đến khó chịu lại hồ đồ, cô không còn nhớ rõ mình là cố ý hôn lên hay chỉ là trùng hợp đụng phải.
Chỉ nhớ rõ môi anh lạnh lạnh, giây phút dán lên, cái nóng bức khó chịu của cơ thể như được xoa dịu hơn nửa.
Khi môi chạm nhau, thời gian trở nên dây dưa, vừa dài lâu lại vừa ngắn ngủi.
Cơ thể chỉ mát mẻ được một chớp mắt, ngay khi ý thức được mình đã làm gì, máu Khương Tạo từ đầu đến chân bùng nổ, nóng bỏng cả người.
Cô nắm lấy áo anh, ánh mắt dán chặt vào vị trí ngực anh, không dám ngẩng đầu. Đôi môi vừa rồi còn táo bạo giờ phút này phát ra sự mấp máy bất an.
Anh đang nhìn chằm chằm cô, cô cảm nhận được.
Tư thế của hai người rất vi diệu, một cánh tay của Tạ Lịch Thăng chống xuống phía sau lưng cô, nửa người anh nghiêng về phía trước, gần như vây lấy Khương Tạo, bao bọc cô trong không gian nhỏ hẹp này.
Đối phương quá cao lớn, cảm giác phần lớn không khí đều bị anh chiếm đoạt đi, cô muốn th* d*c chỉ có thể hướng về phía anh mà hít thở.
Khương Tạo không chịu nổi sự im lặng đặc quánh đến nghẹt thở này, cô cố tỏ ra bình thường, giả vờ như không cảm thấy gì, trả lời câu hỏi vừa rồi của anh: "Tôi… Tôi bị sốt, hơi, chóng mặt."
"Không được tỉnh táo lắm, cho nên hơi, đứng không vững."
Giống như một lời ngụy biện cho hành vi không đứng đắn nào đó.
Ngay khi Khương Tạo cho rằng đối phương sẽ trực tiếp vạch trần tiếp xúc thân mật vừa xảy ra của hai người, hoặc là đổi cách châm chọc cô vài câu thì—
"… Ừ."
Anh khẽ đáp, giọng nói cũng có chút kỳ quái: "Đã nhận ra."
Thời gian cúp điện kết thúc, đèn sáng lên, anh rất kịp thời buông tay ra, kéo giãn khoảng cách.
Không khí trước mặt lập tức trở nên dồi dào, Khương Tạo lại có chút hụt hẫng, nheo mắt nhìn về phía anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!