Chương 13: (Vô Đề)

Chương 13 – Đôi môi nóng rực của cô gái chạm nhẹ vào khóe miệng anhCặp đôi lạc quẻ: 13Giọng Ngụy Nguyên lộ ra sự giác ngộ sau khi được nhắc nhở: "Ồ đúng rồi, tên là Khương Tạo, tốt nghiệp lâu quá rồi nhất thời tôi không nhớ ra."

Ngay sau đó, anh ấy phát ra một tiếng "Hở?" đầy nghi hoặc. 

"Hồi đại học hai người hình như chưa nói chuyện với nhau bao giờ đúng không? Theo tính cách của cậu thì không nên nhớ cô ấy mới phải."

"Hết cách, tôi là đứa có trí nhớ siêu phàm mà." 

"Haha, cậu bớt bốc phét dùm."

Tạ Lịch Thăng nhìn chằm chằm vào tình hình giao thông phía trước, không chọn nói hết mọi chuyện, chỉ nói: "Gần đây gặp nhau trong công việc, nhớ tới người này, hỏi cậu chút."

Ngụy Nguyên cười: "Hỏi tôi làm gì?"

"Cô ấy ngày nào chả lẽo đẽo theo sau cậu, không hỏi cậu thì hỏi ai?" Anh đi thẳng vào chủ đề: "Hồi đi học tính cách cô ấy thế nào?" 

Vừa hỏi xong, Tạ Lịch Thăng đã thấy mình hỏi thừa, Khương Tạo thích Ngụy Nguyên đến mức mắt phát ra ánh sáng long lanh hồi đại học, trước mặt cậu ta chắc chắn chỉ thể hiện mặt tốt nhất của mình.

Quả nhiên, giây tiếp theo, đầu dây bên kia trả lời: "Cậu bắt tôi hồi tưởng đột ngột thì có thể không nhớ rõ chi tiết, nhưng cô ấy là một cô gái rất tốt."

"Khá ngoan, khả năng học tập cũng mạnh. Lúc tôi tốt nghiệp thì hình như cô ấy đã làm Hội phó rồi." Ngụy Nguyên hồi tưởng và nhớ ra thêm: "Nhưng mà… tôi nhớ hình như cô ấy luôn một mình."

Tạ Lịch Thăng đang lái xe, nghe thấy câu này thì hỏi ngược lại: "Thế nào là một mình?"

"Thì là… hình như không có nhiều bạn bè." 

"Mặc dù người có tính cách như cậu và Trần Huống cũng thích đi một mình, nhưng dù sao vẫn có những người bạn như bọn tôi. Còn cô ấy chưa bao giờ thân thiết với ai cả. Với tính tình mềm mỏng như cô ấy, đáng lẽ không khó kết bạn mới phải."

"Tất nhiên, cũng có thể là tôi chưa đủ hiểu, có lẽ người ta cũng có bạn bè chơi thân."

"Cậu hỏi cái này làm gì?"

Cửa sổ xe trong suốt phản chiếu ánh sáng, dáng vẻ đờ đẫn chậm chạp của Khương Tạo như đang phản chiếu trên mặt kính, Tạ Lịch Thăng khéo léo lảng tránh chủ đề: "Tôi rảnh rỗi quá, nhớ cậu, nhân cơ hội gọi điện không được à?"

Ngụy Nguyên im lặng.

Anh ấy rõ ràng không tin, rồi móc họng: "Nếu muốn mượn tiền thì đi tìm Trần Huống đi, tôi nghe Triệu Dương Thành nói cậu ta đầu tư chứng khoán sắp giàu hơn tất cả chúng ta rồi?"

"Bây giờ cậu ta lại chạy đi phè phỡn ở thành phố nào nữa rồi? Đứa làm công ăn lương ở Mỹ như tôi gato ghê."

Tạ Lịch Thăng hít sâu một hơi, có chút không hài lòng: "Quỷ mới biết, cái đầu thông minh như vậy không dùng vào con đường chính đáng, mở miệng ngậm miệng là chọc chửi." 

"Tôi nói cứ về làm ở đây hai ngày là khỏe ngay."

Đối phương vẫn hiểu chuyện như mọi khi: "Hồi đi học cậu ta quá khổ rồi, cậu cứ để cậu ta nghỉ ngơi thêm đi. Cậu ta đâu có nói sẽ không bao giờ trở về Vân Thăng đâu, không có cậu ta thì bộ phận back

-end của cậu không làm được việc à?"

Tạ Lịch Thăng không tiếp tục chủ đề: "Cậu thì hiểu cái vẹo gì, lo mà đi làm việc của cậu đi, cúp đây."

Không đợi đối phương ca thán, anh cúp điện thoại ngay lập tức. Nhận được vài lời thông tin từ Ngụy Nguyên, cả người Khương Tạo trong mắt Tạ Lịch Thăng vẫn còn đầy rẫy nghi vấn.

Cô có một mâu thuẫn khó nói, hình như đang che giấu điều gì đó sợ bị người khác phát hiện, nhưng lại dường như chẳng có gì to tát.

Điểm này lại được chứng thực vào sáng ngày hôm sau.

Tạ Lịch Thăng đang chuẩn bị đi họp với bộ phận Nghiên cứu và Phát triển, khi đi ngang qua tầng họp, anh nhìn thấy bộ phận Kế hoạch đang họp đề tài trong phòng họp số hai. 

Ban đầu anh không nhìn lung tung, chỉ là liếc qua khi đi ngang qua, vừa lúc nhìn thấy người đang trình bày PPT ở phía trước phòng họp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!