Chương 12: (Vô Đề)

Chương 12 – "Trốn cái gì? Đưa mặt lại đây."Cặp đôi lạc quẻ: 12Với Khương Tạo, thể diện có lẽ là thứ còn quan trọng hơn cả ăn cơm ngủ nghỉ. Nếu lỡ làm mất mặt trước ai đó, cô có thể sẽ không bao giờ gặp lại người đó nữa. Thế nên, khi bị người trong điện thoại nói toẹt ra sự thật, điều đầu tiên cô nghĩ đến không phải là cầu cứu mà là sự xấu hổ. Mặt cô nóng ran, sống lưng nổi một loạt da gà.

Cô đột nhiên khao khát Tạ Lịch Thăng biến mất khỏi trái đất này ngay lập tức.

Cô hình như đã mất hết thể diện trước mặt Tạ Lịch Thăng không biết bao nhiêu lần rồi. Haiz, cô và anh tuyệt đối xung khắc, định sẵn là oan gia.

Khương Tạo lí nhí thừa nhận: "Ừm… tôi đang ở đồn cảnh sát." 

Lạ thật, sao lại có cái cảm giác chột dạ như con nít bị phạm lỗi ở trường thế này.

Cảnh sát thấy cô đang gọi điện thì hỏi: "Tìm được người chưa? Nhanh lên đi."

Người ở đầu dây bên kia dường như cũng nghe thấy câu này của đồng chí cảnh sát, liền hỏi thẳng: "Cô cần tôi không?"

Khương Tạo mím môi, xoắn quẩy: "…"

Tạ Lịch Thăng đã chứng kiến rất nhiều khoảnh khắc bối rối của cô, cũng tạo ra không ít tình huống khó xử cho cô. Người bình thường ai lại muốn một người coi thường mình chứng kiến cảnh thảm hại sau khi đánh nhau chứ?

Một là làm phiền dì nhỏ nửa đêm chạy đến, hai là cầu xin người đàn ông trong điện thoại này. Khương Tạo cân nhắc một chút, hít sâu một hơi, cuối cùng đành mở miệng: "… Làm phiền anh rồi."

Trong ống nghe, giọng Tạ Lịch Thăng trở nên thư thái hơn: "Được, đợi tôi đến hốt cô."

Cúp điện thoại, Khương Tạo bỗng có chút hối hận, luôn cảm thấy đối phương hình như đang rất đắc ý.

Nói với cảnh sát là đã liên lạc được với bạn bè, sau đó cô lại bị người ta giáo huấn thêm một trận nữa. Phòng hòa giải quá ngột ngạt, hai người kia còn gọi thêm bạn bè đến ngồi chầu, bốn nam nữ nhìn chằm chằm cô đầy hăm dọa, khiến cô cũng thấy run. Vì vậy, cô ra ngoài chờ người.

Giữa tháng sáu, nhiệt độ về đêm sau cơn mưa có chút se lạnh. Khương Tạo ngồi trên bậc đá ẩm ướt, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cổng đồn cảnh sát. Cô xoa xoa cánh tay, suy nghĩ lát nữa phải dùng tư thế nào để đối diện với người kia mới có vẻ giữ được thể diện hơn.

Vào lúc cô ngoái đầu nhìn về phía góc cua của cổng sân lần thứ N, một bóng dáng cao ráo vừa hay hiện ra từ đó.

Khương Tạo lập tức cúi gằm mặt xuống, không kịp quan tâm mình nhìn rõ hay chưa, hai tay siết chặt vào nhau.

Mười mấy giây sau, một luồng gió lạnh thổi tới, anh đứng trước mặt cô. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc dây xích thiết kế ở cạp quần tây cơ bản của đối phương, xác định đó chính là phong cách ăn mặc của anh.

"Nói xem tình hình thế nào?" Tạ Lịch Thăng không vòng vo.

Khi giọng nói của anh vang lên chắc chắn trong không khí, Khương Tạo không khỏi dâng lên một nỗi chua xót. Có lẽ vì ở nơi căng thẳng và gò bó này, cuối cùng cũng xuất hiện một người cô quen biết.

Khương Tạo im lặng cúi đầu thấp hơn. Khi cơn bốc đồng qua đi, sự hối hận và sợ hãi dâng trào đang tự trách cô. 

"Tôi combat với bạn cùng phòng."

Giọng anh rất nhạt: "Vì cái gì?"

Miệng cô hơi khó mở, ánh mắt cô đờ đẫn, như thể đang tự nói với chính mình: "Vì mấy chuyện nhỏ nhặt thôi, đúng là chuyện nhỏ, chuyện không đáng để tôi nổi nóng."

"Tính tôi tệ quá, họ nói không sai, cứ như một con điên vậy." Ngón tay Khương Tạo đang nắm chặt quần áo run rẩy, đôi mắt trống rỗng, cô tự trách không ngừng: "Tôi đập đồ, đập cửa, tôi có xu hướng bạo lực."

"Khương Tạo." Đối phương đột nhiên cắt ngang lời lầm bầm của cô. "Cô ngẩng đầu lên trước đi."

Khương Tạo sững lại, từ từ ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt đen kịt, trầm ổn của Tạ Lịch Thăng.

Đợi cô ngẩng mặt lên, anh mới nhìn rõ vết thương trên mặt cô. Da Khương Tạo vốn trắng, da mặt lại mỏng, vết ngón tay tát hiện lên đặc biệt rõ ràng, sưng tấy bầm tím, còn bị cào rách một chút da. Dưới ánh đèn, trông khá đáng sợ.

Trớ trêu thay, cô lại dùng ánh mắt không quan tâm đến vết thương của mình, thậm chí còn tự trách nhận lỗi nhìn anh.

Tạ Lịch Thăng hiếm khi không phân biệt được cảm xúc của bản thân, nhưng giây phút này, anh cũng muốn nổi nóng một cách vô cớ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!